Xin làm viên cuội cần cù // Vui lăn dưới đất buồn đu lên giời // An lành trong cõi thảnh thơi // Bỏ xa dăm bảy nhất thời hào quang...
23 tháng 3, 2013
21 tháng 3, 2013
18 tháng 3, 2013
17 tháng 3, 2013
THƠ HỒNG MIÊN
Xin giới thiệu với bạn đọc của “Viên cuội cần
cù” bài thơ giành Giải nhất đêm thơ Nguyên tiêu Quý tỵ 2013, do
Hội Văn nghệ tỉnh Điện Biên tổ chức. Đó là thi phẩm có tiêu đề: “Ước nguyện tuổi trẻ” của Nguyễn Thị Hồng Miên, thuộc Chi
hội Văn nghệ Trường CĐSP Điện Biên. Đồng
giải nhì được trao cho các tác giả thuộc Chi hội Văn nghệ thành phố Điện Biên
Phủ và Chi hội Văn nghệ huyện Điện Biên.
16 tháng 3, 2013
THỰC TRẠNG THƠ ĐIỆN BIÊN QUA KỲ XÉT TÀI TRỢ 2011
Lần
đầu tiên được đọc nhiều thơ Điện Biên đến
thế. Trong số 18 tác giả tham gia mùa tài trợ, có đến 1052 bài thơ các loại
(không có trường ca); trong đó nhiều nhất là hội viên Phạm Đình Thi (180 bài);
Hương Sen (103 bài); Hồng Miên (76 bài); Đỗ Vũ Xô (70 bài)… .
MỘT CHỮ TRONG THƠ
Tôi
đã nghĩ đến bài viết này từ lâu, nhưng thôi thúc đặt bút lại được bắt đầu từ
lời đề nghị của nhà thơ Trương Hữu Thiêm, rằng, sẽ gửi Blog VIENCUOICANCU của
tôi bài viết Bác Chiến ơi, có nghe em gọi chiều nay?
TRUYỆN ĐƯỜNG RỪNG THỜI HIỆN ĐẠI
PGS
- TS - Nhà NCPBLL - Nhà văn Văn Giá
Tôi
đọc tập truyện Gia đình thợ mộc của
Nguyễn Đức Lợi, rải rác trong mỗi thời điểm khác nhau, lần nào cũng vậy, khi
gấp trang sách lại vẫn không hết cái cảm giác bỡ ngỡ về sức bút của cây bút trẻ
này.
Người đăng:
KHÁCH ĐANG THĂM
vào lúc
15:05:00
Nhãn:
Phê bình - Giới thiệu
,
Về mình
Không có nhận xét nào
:
26 NĂM - VẦNG TRĂNG THỨC TRONG MÂY
Trước đây chỉ nghe Bùi Văn Vân làm thơ, in thơ
chứ chưa nghe ông viết tiểu thuyết bao giờ. Nay tận mắt đọc và bất ngờ bởi
“Trăng trong mây” (NXB Quân đội nhân dân - 2007) đã được ông đốt cháy âm ỉ suốt
26 năm có lẻ, với rất nhiều kỷ niệm, cảm xúc không chỉ riêng của một quân
nhân...
MỘT ẤN PHẨM LÀM ÒM GIỚI VĂN NGHỆ ĐIỆN BIÊN
Trước
hết phải nói thật rằng, tôi không khỏi xúc động trước tấm lòng yêu thơ đến độ
“cuồng thi” của tác giả Phạm Quang Bá, 75 tuổi, hội viên Hội VHNT Điện Biên,
khi biết được thông tin ông gửi tập bản thảo tới ngót… 200 bài thơ (một số
lượng thơ nhiều gấp 4 lần thơ tôi) để làm tập sách thơ Cảm xúc thời
gian mà tôi đang cầm trên tay (tất nhiên là tôi không được tặng
rồi): Hôm nay ngồi đọc bài thơ/ Một mình mà thấy ngẩn ngơ rối bời/
Yêu thơ yêu lắm thơ ơi/ Đất trời mây gió biển khơi không cùng… (Thơ
với người - P.Q.Bá)
CÓ PHẢI HÌNH THỨC SÁNG TẠO NGHỆ THUẬT MỚI?
Gần đây, nhiều ý
kiến của các tác giả, độc giả thơ xoay quanh một kiểu sáng tạo nghệ thuật mới là lấy thơ của người khác, rồi thay
tên đổi họ, rồi lộn nháo nhào lên, làm tàn tật bản gốc đi, và nói với người
không biết là sáng tác,
với người biết là loại hình
sáng tạo mô phỏng.
CÔ GÁI MƯỜNG THANH, THƠ ĐẦY TRONG MẮT MINH LÝ
Cầm
tập thơ Cô giáo Mường Thanh (Nhà
xuất bản Văn học 2008) của tác giả Minh Lý - hội viên Hội VHNT Điện Biên,
thoạt đầu tưởng rằng đây là “những vần thơ vương bụi phấn”. Thế nhưng, khi dọc
hết mới thấy trong tổng thể 61 bài thì chỉ có 9 bài được tác giả viết về nghề
mình. Còn lại chủ yếu là “thơ tình yêu”. ở vào cái tuổi: “Gần đi hết nửa
cuộc đời / Hôm nay tôi mới là người biết yêu
NƠI NHÓM LỬA NGHỆ THUẬT
Sinh mệnh của Nhà văn là tác phẩm!
Chân lý đó được khẳng định không phải bây giờ, mà nó đồng hành cùng nghiệp sáng
tác suốt cả thế kỷ qua. Danh xưng “Nhà văn” ở đây không hẳn chỉ những người
hoạt động trong lĩnh vực văn chương, mà có thể hiểu chung cho cả nền văn học
nghệ thuật.
CÂU THƠ LẮNG VÀO CON CHỮ
Cảm
nhận đầu tiên khi đọc tập thơ Mái trường tôi yêu (Chi hội VHNT
trường CĐSP Điện Biên) là màu sắc - một thứ màu sắc đa chiều, đa diện. Thiết
tưởng, sau bao nhiêu bộn bề bút sách, nay nhập ngôn thơ không gì ngoài vấn đề
dạy và học.
NƠI GẶP GỠ HAI MIỀN VĂN CHƯƠNG
Chúng ta có thể đảm bảo rằng, Đảng và Nhà nước
luôn xem VHNT như là một tổ chức chính trị xã hội của mình, như là một lực
lượng không thể thiếu được trong công tác tư tưởng văn hoá. Trong những năm gần
dây, Đảng - Nhà nước đã quan tâm, tài trợ to lớn giúp các trại sáng tác, các
lớp tập huấn cho đội ngũ văn nghệ sĩ địa phương liên tục được mở ra, nhằm tạo
điều kiện để anh chị em bứt khỏi công việc bề bộn hàng ngày, nghỉ ngơi, lưu tâm
vào đầu tư và sáng tác…” (*)
"CÕI CÙN ĐỜI" THÁC ĐỜI DỮ DỘI
(Báo
Văn nghệ - Hội nhà văn Việt Nam
- ra ngày 21.10.2006)
Vũ
Xuân Sao
Người đăng:
KHÁCH ĐANG THĂM
vào lúc
14:40:00
Nhãn:
Phê bình - Giới thiệu
,
Về mình
Không có nhận xét nào
:
CẢM NHẬN VỀ THỂ LOẠI TRUYỆN RẤT NGẮN
Truyện
rất ngắn, hay truyện cực ngắn, truyện mini, truyện ngắn ngắn, truyện ngắn thu
gọn… ở phương Tây và Trung Quốc người ta còn gọi nó như một… tia chớp: truyện
vi mô, truyện bất ngờ, truyện chớp lóe, truyện một phút, truyện một hơi khói
(độ dài có khi chỉ cần một phút, hay rít một điếu thuốc là đọc xong)…
TÂM TÌNH THƠ TỈNH
“Người
cầm bút” (sáng tác văn, thơ…) được chia ra hai giới: Viết chuyên nghiệp và viết
nghiệp dư. Đối với người viết chuyên nghiệp, tức là coi việc làm thơ là nghề;
mà đã là nghề thì mục tiêu sống sung túc bằng nghề luôn được coi như tiêu chí
phấn đấu số một.
15 tháng 3, 2013
CHIẾC ĐÒN GÁNH ĐỐT CHÁY THÀNH... CHỮ TÂM!
Trường
Giang
Nắng
quái đằng đông
Một chiều nắng quái đằng đông
Vàng hương cháy đỏ cánh đồng Cầu Đôi,
Chợ làng trống một chỗ ngồi
Chiếc đòn gánh đốt đi rồi vẫn cong...
KHÓC MẸ BẰNG TIẾNG THƠ LÒNG
Trương
Hữu Thiêm
Mẹ
Cả ngày đon đả gọi mời
Bấm tay đếm được mấy lời người thưa
MẶC CẢ VỚI THẦN LINH
Nguyễn
Đức Lợi
Con
ma nhỏ
Mọi người gọi em là “con ma nhỏ”
Vì
khi em lên một phải “lìa đời”
CHA KHÔNG CÓ LỖI NẾU CON TỪ TỐN SỐNG
Văn
Chinh
Tạ lỗi
Ngày
con sinh có ngôi sao xanh như múa
Cha mượn tên sao cho con đăng ký làm người
Cha mượn tên sao cho con đăng ký làm người
OÁN ÂN TRẢ HẾT CHO ĐỜI
Trương
Hữu Thiêm
Tiết dạy cuối cùng
Các em gấp sách vào đi
Hôm nay thầy chẳng dạy gì được đâu
ĐỨA CON CÁ TÍNH CỦA HAI GÃ… “GIANG HỒ”
Thái
Hồng
Hoa của núi
(Tặng
Nhà thơ Đỗ Thị Tấc)
Ở độ cao gần ngàn tám trăm mét
Say xe hay say em?
Say xe hay say em?
SỰ THẬT VỀ 3 GIẤC MƠ CỦA VĂN CAO
Văn
Cao
Giấc mơ
Dưới mái nhà
Một người đang ngủ
Với giấc mơ của những vì sao
Những vì sao đang kể chuyện
Giấc mơ của mái nhà
Giấc mơ của một người đang ngủ
TRẢI LÒNG RA CHIẾU CÔ ĐƠN
Hoàng
Lệ Thủy
Hình như...
Hình
như anh là giọt sương
Chung
chiêng giữa trời với đất
TỪNG GIỌT TRẮNG, ĐEN TÍ TÁCH VÀO LÒNG
Hồ
Thanh Điền
Cà phê
Trắng
muốt hoa
trong ra ngoài
ngoài vào trong
tưởng mãi rực màu hoa
NA CÔ SA... GIA TÀI CỦA LÍNH
Trương
Hữu Thiêm
Na Cô sa, một lần tôi tới
Tặng đồn Biên phòng 409, Na Cô Sa - Mường Tè - Lai Châu
(nay là đồn Biên phòng 411, Na Cô Sa - Mường Nhé - Điện Biên)
14 tháng 3, 2013
HỒN RỪNG
NỖI NIỀM NHỮNG ĐỨA CON XA
1 + 1 = 1,5
Truyện ngắn
Phượng
lê bước trên con đường rậm rạp. Trên trời, mây phủ nước đá xuống người. Dưới
đất, dây rừng trói lấy bàn chân. Ngoài dấu thú, chẳng có bất kì tín hiệu nào
của con người. Cô đã khám phá khắp năm Châu bằng những phương tiện trợ giúp di
dịch tối tân cả về cách thức và tốc độ. Phượng tưng tự phụ, ngoài kiến thức
khoa học, nghệ thuật và lịch sử ra, thì dường như chẳng thứ gì Phượng chưa từng
được xem, được nghe. Cô đã cảm giác mạnh về những khu rừng nhiệt đới Amazon -
Nam Mỹ; Rio Los Amigos - Peru; Guiana - Pháp; “rừng say xỉn” - Nga; hay
Mulu - Malaysia… Thế mà giờ, Phượng lại có một nhận kiến mới về những điều bí
ẩn của thiên nhiên…
Phượng như bị lạc vào ngọn núi
“Quái Thú” ở Gia Sinh, có những con rắn mắc võng hung tợn, nuốt chửng được cả
một con bò. Phượng dựng trại theo hướng dẫn của Nick chat “Sửa
tâm hồn”, mà quen trên mạng. Chính anh ta (Chứ không phải cô ta -
khẩu khí ấy phải của một quí ông giàu kinh nghiệm sống, và giàu cảm xúc) đã
khuyên Phượng nên thay đổi môi trường, thậm chí xã hội sống trước khi quyết
định tự tử. Vậy là Phượng đi. Quyết định này giống cái ngày vu qui, không quay
đầu được. Phượng chọn con đường có tấm biển: “Thú ăn thịt đặc biệt nguy hiểm!”.
DÒNG HỌ ĂN CẮP
Truyện ngắn
Những
chiếc chông đá được nước dưới vực Quan Tài ngày đêm gọt mài nhọn rợn, đang há
ngoác ra chờ hứng thứ tội lỗi từ trên trần ai đổ xuống. Tôi đờ đẫn buông tay
cho mâm lễ vật xin vợ tuột thoát, trôi hút vào họng lũ. Con thuỷ thần không để
lại một vết mỡ loang. Dòng sông chống chếnh. Núi rừng chống chếnh. Tôi chống
chếnh như vừa nuốt nhầm nắm lá ngón. Tâm trạng đứt đoạn, rời lìa như khúc guột
bị băm cắt. Sự bất định và chênh chao đổ vào não một quyết tâm bất dịch. Tự
vẫn! Chỉ có chôn sống mình trong lòng hãn thuỷ, mới hòng gột sạch kiếp nhục này
- kiếp nhục của một thằng thanh niên tử tế, không dễ gì chịu nổi.
Cái giọng dài uốn éo như sợi sắn
rừng của bà Đèo Pẩu - mẹ Đèo Nương - luồn từng cọng vào đáy não:
- Dòng họ ăn cắp vĩnh viễn không
thể mon men gần họ Phìa họ Tạo (họ vua họ chúa)! Nhà ta không phải là pơn thóc nếp để con chim, con chuột vào
đào hang, làm tổ…
13 tháng 3, 2013
THĂM THẲM ĐÊM
HẠNH PHÚC THÌ MONG MANH
Truyện
ngắn
1.
BẾN ĐÁP ĐÀN BÀ
Truyện ngắn in Sách VNCA
Núi Phó lợp quầng
bóng thâm trầm xuống thung lũng Ten!
- Sao
hôm nay mày chưa đi?
10 tháng 3, 2013
LÀ NGÀ MÙA XUÂN
(Tặng
110.000 công nhân các Khu, Cụm công nghiệp tỉnh Bình Dương
phải
ở lại nhà trọ ăn tết Quý Tỵ 2013)
Giao
thừa không kịp về nhà
Coi
như năm tới bôn ba mút mùa…
Đăng ký:
Bài đăng
(
Atom
)










