Xin làm viên cuội cần cù // Vui lăn dưới đất buồn đu lên giời // An lành trong cõi thảnh thơi // Bỏ xa dăm bảy nhất thời hào quang...
Hiển thị các bài đăng có nhãn Tản văn. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Tản văn. Hiển thị tất cả bài đăng
14 tháng 5, 2016
28 tháng 2, 2013
XIN HÁT MÃI BÀI CA THÁNG 5
Không biết đã bao nhiêu lần rồi, tôi đi giữa tháng 5 Điện Biên. Vẫn bé nhỏ
trước vóc dáng của một lịch sử sừng sững trong lòng 5 châu. Điện Biên đây, vẫn
vững chãi như bàn thạch nơi biên ải - thật xứng với cái tên vua Thiệu Trị đặt
từ năm 1841 - và, vẫn bình yên như lớp học nằm chênh chếch lưng đồi.
LẠNH!
Lạnh!
Không hiểu sao năm nay lại lạnh đến thế? Cái nhiệt kế cơ thể lúc nào cũng hiện
hữu một chỉ số… cô đơn!
MẮT ĐÊM
Mẹ
vẫn biết, ở trên đất nước phần đa là chiến tranh này, có đến hàng vạn người như
mẹ. Một bà mẹ của những đứa con liệt sĩ!
MẸ TÔI
(Thân
tặng Chá Chứ Lềnh)
Cả
đời mẹ tôi úp mặt vào đất, không biết một nửa chữ cái. Số đếm cũng không quá 4.
TIẾNG ĐÊM THỦ THỈ
Đã
lâu rồi, tôi và đêm luôn đi suốt cuộc hành trình. Và cũng lâu rồi, tôi phát
hiện ra đêm không còn tĩnh mịch, yên ắng như những gì tôi được biết hồi còn
tuổi ăn tuổi lớn.
BA NGÀY TẾT NHẤT ĐỊNH CON PHẢI NHỚ
ĐƯỜNG MÒN
Trên vùng cao, tìm đến nhà nhau, bản nhau, người ta hay nói: đi qua cánh rừng
kia hay, trèo qua dãy núi kia… Hỏi có đường đi không? Lắc đầu!
LÊN MÂY ĐI CHỢ
Độ
dăm bảy ngày người ta lại xếp gọn mọi lo toan vào góc nhà, để mau mải lên chợ.
Chợ phiên - cái nơi được coi là “kho tài sản tinh thần” của cả vùng biên viễn,
treo lơ lửng trên mãi mây xanh ấy, người ta có mọi thứ; kể cả những ai đã trót
quên mất mình thì cũng sẽ tìm lại được chính mình.
MƠN MAN CỎ LÀO
Trên trời, tuyết trắng.
Dưới đất, trắng tuyết một màu hoa
dại.
VỀ VỚI ĐÁ
Sau hai hai năm học như “nhập thiền”, hết phổ thông, xong
đại học, cuối cùng tôi vẫn vác cái bằng đỏ trở về với đá. Thành phố cao siêu và
khó lường không dung nạp kẻ hiền cốt như tôi.
NÚI
Núi luôn ở
trong tôi. Ngay từ hồi tôi còn rất nhỏ, cha thường bế tôi chỉ lên đỉnh núi mờ
xa: “Cha chôn nhau con trên dãy yên ngựa kia”. Thảo nào mỗi lần đi rừng, tôi
thấy mẹ hay đi về hướng núi!
MÙA GẶT CŨ
Heo
may tình cờ khiến cho những mảnh nương vàng óng ả, trả lại màu đất gụ. Một bóng
nón trắng như cây nấm trắng, mọc là sà trên đầu những gốc rạ già nua và khô
nục.
ĐÔI BÀN CHÂN SẦY CƯỚC
Hình ảnh của đôi bàn chân xù xì, dăm
nẻ như một lát gỗ phơi nắng cứ ám ảnh tôi suốt mấy chục năm trời. Không ít
người bảo tôi là lập dị, chí ít thì cũng phải là những gót sen hồng, chín mọng…
mới đủ làm cho hồn văn ngơ ngẩn…
NHỚ MÙA ĐÓI THỨ NHÌ
Tháng 9.
Chúng tôi nhìn vào mắt mẹ, cay cay.
Vừa bước qua được mùa khói nương, sang mùa mưa rừng như đằm mình vào trời đất,
lại đến “vụ đói thứ hai” của năm - đói tháng chín.
THẮC THỎM MÙA THI
Tiếng
đồng hồ nhắc thình thịch vào đêm. Mẹ cứ chong chong nhìn về nơi ấy. Một tiếng
thạch sùng gõ vào bức vách, mẹ giật mình tưởng tiếng trống báo thi.
MẸ ƠI, CON XIN LỖI!
Ngày
phụ nữ Việt Nam ,
em mang từ cơ quan về một nhánh sen hồng - loài hoa tượng trưng cho sự hân
hoan, vui khỏe. Anh đứng đón em ở cửa, để trao vào tay em một bó hoa hồng đỏ.
MÙA KHÓI NƯƠNG
Hình ảnh những sợi khói nương lơ đễnh, lẫn mất vào mây cuối
ngày cứ nhằng nhẵng theo tôi suốt một chặng đời. Mỗi khi nhà ai đó nhen bếp, là
tôi lại thấy trong lòng trồi lên dấu ấn tuổi thơ đầy ắp khó nhọc.
Đăng ký:
Bài đăng
(
Atom
)


