Hiển thị các bài đăng có nhãn Truyện ngắn. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Truyện ngắn. Hiển thị tất cả bài đăng

24 tháng 5, 2019

NHÂN BẢN HOANG VU


Dầm chân trong vũng bùn phân lẫn lộn trên đỉnh Núi Mây, Đảo dừng tay khoi, lau vội dòng mồ hôi chảy như ăn vạ trên khuôn mặt chằng chịt vết chiều, nhìn vút vào chân trời hoang vu, chộn rộn. Hoàng hôn mở sân khấu đại nhạc hội phía sau rừng lau, biến những bông lau vốn trắng muốt như những đám mây non, thành một đồi lau rực máu.

31 tháng 1, 2018

MÁU ĐẮNG


  
            Trời chưa bảnh, ông Khặc đã quăng chiếc ấm đun cà phê méo như bị trâu giẫm ra giữa nhà:
            - Uống sáng đi!
            Thoạt nghe cứ như thực đơn xa xỉ của một đại gia tầm cỡ. Ăn sáng xong, ngồi nhâm nhi li cà phê chè nguyên chất, nóng hổi đến độ khói vẫn còn vương vất trên mép mỗi lần nhấp; rồi ngắm bình minh vươn vai, rồi vểnh tai hóng tiếng chim rừng như hớp hồn nhau, từ lưng chừng trời...

31 tháng 8, 2014

DỊ ỨC THỈ XA


Từng hồi mõ giục rát phía rừng xa. Ông già chồm dậy, mắc chiếc "túi đựng hồn" vào vai, xồng xộc xuống sàn. Bóng ông màu bã gió. Sờn. Bạc. Nhàu. Và, vá víu.
Thường ông đi chừng một quăng dao bóng mặt trời, mõ dứt. Lần này một ngày, hai ngày, ba ngày... mõ vẫn hối bồn chồn!

26 tháng 4, 2014

17 tháng 2, 2014

CUỘC HỌP KHẨN ĐÊM GIÁNG SINH

 
(Viết cho ngày 17.2.1979)


1.
Trong căn phòng biệt mật N2, gần chục cái đầu chụm vào im lặng. Sự im lặng trương lên như bom hẹn giờ. Tiếng thở dài kéo đêm giáng sinh trôi đi, va vào bốn bức tường xám lạnh. Trán ai nấy cuộn lên từng múi, nghe thấy cả tiếng giao chiến của các nơ-ron thần kinh. Không khí ngột ngạt, bức bách như cung giương thì, Ngũ Tuần tóc muối tiêu, áo bà ba gụ, kính trắng, giọng trầm rành rõ, khai ngôn. Sau đó mỗi người một ý kiến, thì thào, gấp kíp:

14 tháng 12, 2013

CHUYỆN QUÁN BẢN

Sau 39 năm trôi dạt khắp núi thẳm rừng cùng, nhà tôi chuyển đi khỏi cái nơi cao hun hút trên nửa tầng trời này. Chẳng có người thân nhưng tôi còn bạn bè, còn bao nhiêu thứ gắn bó với tuổi thơ “người rừng” đầy biến động, nên thỉnh thoảng quay lại. Thằng bạn đồng ấu lôi tôi ra quán ăn sáng. Nó bảo, vài năm nay bản mình đã có khái niệm ăn quán.

9 tháng 5, 2013

CÔNG DÂN PHÁT SINH

T
iếng súng bục lên một cách khó nhọc. Ông già không ngáp để cho sự kết thúc được có hậu, được thuận lòng người, thuận đất, trời! Hai hàm răng cắn chặt. Cơ mí cứ kéo trợn trừng lên, lí trí ông lại đè xuống, cho nhắm nghiền, cho khỏi ai thương tiếc!

27 tháng 2, 2013

Ma Núi Rắn


Gần đây, trên Núi Rắn có một đôi rắn chúa, chẳng hiểu từ đâu bò về, cắn chết hai gã lâm tặc dám cả gan chặt trộm sưa đỏ.

3 tháng 2, 2013

THĂM THẲM ĐÊM


    - Bỏ thôi!
   - Bỏ thì chết đói. Mấy năm thế rồi, chưa sợ à?
    - Nhưng cứ nghĩ đến bố, bảy mươi mùa bơi mưa trong nhà, vẫn chưa có nổi cái chuồng lợn thế này mà ở, là tôi chỉ muốn nghỉ thở.
   - Tại bố dốc nhà mình chứ có tại bọn lợn nào đâu (ông nội: ải pú - tiếng dân tộc Thái, theo nghĩa đen tiếng Việt là: bố và dốc).

HẠNH PHÚC THÌ MONG MANH



  1.
   Nhã Mai quyết định viết. Viết cho mình. Lần đầu tiên như thế. Tự cảm nên chẳng quan trọng khen chê. Câu đầu tiên và cũng là cái tít bài đầu tiên: “Mẹ ơi, con xin lỗi!”. Bài thứ hai, phát xuất từ một câu hỏi: “Sống với nhau, cái gì là quan trọng nhất?”

HAI MẶT CUỘC ĐỜI


     Trước cửa ngôi nhà cũ như cọc gỗ Bạch Đằng, cắm một tấm biển (thực ra là một cái thớt cũ, chằng chịt vết băm), trên ghi hai chữ: “Quan tài!” bằng sơn đỏ ròng ròng. Cũng trước cửa ngôi nhà đó, ngang tấm biển kia là một tấm biển khác: “Phục vụ đám cưới, đám hỏi, đám đầy tháng, sinh nhật, sinh hoạt nhóm… từ A đến Z”. Một bên là hỉ sự. Bên kia lại là đại hạn. Nhìn cứ có cảm giác như gắp miếng giò trên cái xác! Chả ai hiểu chuyện gì. Bước chân vào, được hai người chạy ra, chào hàng:

DÒNG HỌ ĂN CẮP



    Những chiếc chông đá được nước dưới vực Quan Tài ngày đêm gọt mài nhọn rợn, đang há ngoác ra chờ hứng thứ tội lỗi từ trên trần ai đổ xuống. Tôi đờ đẫn buông tay cho mâm lễ vật xin vợ tuột thoát, trôi hút vào họng lũ. Con thuỷ thần không để lại một vết mỡ loang. Dòng sông chống chếnh. Núi rừng chống chếnh. Tôi chống chếnh như vừa nuốt nhầm nắm lá ngón. Tâm trạng đứt đoạn, rời lìa như khúc guột bị băm cắt. Sự bất định và chênh chao đổ vào não một quyết tâm bất dịch. Tự vẫn! Chỉ có chôn sống mình trong lòng hãn thuỷ, mới hòng gột sạch kiếp nhục này - kiếp nhục của một thằng thanh niên tử tế, không dễ gì chịu nổi.  

GIA ĐÌNH THỢ MỘC

        C

ái khung nhà tre tưởng chừng không thể đứng vững trước cơn gió bấc điên cuồng tốc lên từ khe Bứa. Từng vạt lá rừng khô cháy bởi luồng sương muối quét qua, chỉ sau vài đêm đã trút bay tan tác, để lại cả mảng cây hài cốt nỏ nang như một khu rừng chết. Bện xong phên cỏ cuối cùng đưa lên cho cha lợp, tôi chêm lửa bếp. Thế là tối nay không phải ngủ ngoài sương nữa, dù chưa kịp làm sạp, nhưng dẫu sao nằm bệt trong nhà vẫn hơn nằm bệt ngoài trời. Cu Lem đang hì hục vót những chiếc dăm tre, đóng xuống nền đất thành một cái hàng rào, rào quanh chiếc lá khô bị sâu cuộn giống như một cái kén tò vò mà nó bảo là nhà riêng mai sau của nó, thì nghe cha hỏi:

1 + 1 = 1,5

    Phượng lê bước trên con đường rậm rạp. Trên trời, mây phủ nước đá xuống người. Dưới đất, dây rừng trói lấy bàn chân. Ngoài dấu thú, chẳng có bất kì tín hiệu nào của con người.

BẾN ĐÁP ĐÀN BÀ

    N

úi Phó lợp quầng bóng thâm trầm xuống thung lũng Ten!
- Sao hôm nay mày chưa đi?

2 tháng 2, 2013

SƠN NỮ



       Sơn nữ dán vào chiều một quầng trắng nõn. Chiếc quai xạ khắc lên đôi vai tròn lẳn một vệt son roi rói. Tóc xõa. Váy giắt lên trên hai gốc vú trắng ngần, kéo chiếc gấu ngắn lại đến non đùi, ngần ngận trắng. Tất cả vừa nhúng nước. Những hạt nước đọng li ti trên đôi má hồng tơ. Đọng cả trên đôi mi bồ câu rừng, đen lay láy. Sơn nữ nở một nụ cười, cả vạt rừng sáng bừng lên sau lưng hoàng hôn. Lữ khách chết sững như bị thiên lôi trồng. Mọi linh hoạt dần ngưng động.

CÕI CÙN ĐỜI

M

a Trẩy hô một câu dừng lại bằng tiếng Mông, con đường mòn ngoắt ngoéo khiến âm thanh đuổi theo đoàn ngựa thồ vập vào vách núi nghe meo méo: Chạn! Con đầu đàn có tên như tiếng cảnh báo: “Cơn Điên”, lập tức quay người, chặt ngang con đường mòn độc đạo vào Chin Mang.

DÃ NHÂN

1.

Đống rác được kết bởi hàng trăm thứ vật liệu: Bao tải, giẻ rách, nilon, giấy dầu, rơm, cỏ... bết bát bùn đất, nằm ép vào vách đá, ngay bên bờ con suối La như bị ốm sau một cơn giông chằng chịt lửa điện. Nước từ thượng nguồn tím bầm màu máu chó, sôi sùng sục, phóng những bước nước rút của một con báo, từ trên thác Cao Pha xuống, như chỉ chực liếm cái tổ ấy vào trong ruột lũ.