Phượng lê bước trên con đường rậm rạp. Trên trời, mây phủ nước
đá xuống người. Dưới đất, dây rừng trói lấy bàn chân. Ngoài dấu thú, chẳng có
bất kì tín hiệu nào của con người.
Cô đã khám phá khắp năm Châu bằng những
phương tiện trợ giúp di dịch tối tân cả về cách thức và tốc độ. Phượng tưng tự
phụ, ngoài kiến thức khoa học, nghệ thuật và lịch sử ra, thì dường như chẳng
thứ gì Phượng chưa từng được xem, được nghe. Cô đã cảm giác mạnh về những khu
rừng nhiệt đới Amazon - Nam Mỹ; Rio Los Amigos - Peru; Guiana - Pháp;
“rừng say xỉn” - Nga; hay Mulu - Malaysia… Thế mà giờ, Phượng lại có một nhận
kiến mới về những điều bí ẩn của thiên nhiên…
Phượng như bị lạc vào ngọn núi “Quái Thú” ở Gia Sinh, có những con rắn mắc võng
hung tợn, nuốt chửng được cả một con bò. Phượng dựng trại theo hướng dẫn của
Nick chat “Sửa tâm hồn”, mà quen trên mạng. Chính
anh ta (Chứ không phải cô ta - khẩu khí ấy phải của một quí ông giàu kinh
nghiệm sống, và giàu cảm xúc) đã khuyên Phượng nên thay đổi môi trường, thậm
chí xã hội sống trước khi quyết định tự tử. Vậy là Phượng đi. Quyết định này
giống cái ngày vu qui, không quay đầu được. Phượng chọn con đường có tấm biển:
“Thú ăn thịt đặc biệt nguy hiểm!”. ở đó, hẳn bàn tay con người bất lực trước
thiên nhiên. Vạn sinh tự do bành chướng ngoài vòng sắp đặt, còn nguyên những
gầm gào ẩn họa. Chếc ngay trên góc bạt, mỏm đá tai mèo lẳng lặng vẽ một vệt
trăng liềm. Ngọn rừng sáng suông. Dưới chân cây, như cửa đóng. ánh sáng rớt yếu
ớt xuống ngang tầng thì tắt phụt.
Đêm, tiếng sương nhỏ nhong nhóc xuống thảm khô. Chưa có tiếng hổ, tiếng báo,
tiếng sói nào hăm dọa. Phượng bó hai lòng bàn tay vào gáy, ngoái đầu lại đời
mình. Vinh quang tột đỉnh, hạnh phúc cũng đã tột đỉnh. Giới doanh nhân châu lục
gọi Phượng là “Nữ hoàng ánh sáng” - một thứ ánh sáng thoát phát từ tâm hồn và
ngân kim! Ngồi vắt óc hàng giờ cũng chẳng nghĩ ra Phượng đang thiếu thứ gì trên
đời. Bất cứ ai có cơ hội gặp, cũng chung thái độ nâng niu Phượng như là sợ gió
thổi vỡ. Không chỉ một lần, những băng đảng lớn tìm đến dinh thự Phượng Trắng,
nhưng khi nhìn thấy bà chủ mỏng đào yếu liễu của hàng tạ kim cương, vàng, bạc,
đô la… đã vác hai bàn tay trắng ra về trong ngưỡng vọng tôn kính.
Vậy mà chẳng hiểu tại sao Phượng lại chỉ muốn chết. Chết như thể thần đan diệu
dược, mà Phượng cần hơn bao giờ!
Ngay chính Phượng cũng không rõ tại gì. Phượng vui vẻ bỏ tất, chỉ để được nghỉ
yên trong miền tĩnh lặng thoát mất. Cô khát khao và ước vọng tha thiết được
thế. Vĩnh viễn thế.
***
Trên vót rừng, rào rào tiếng hú. Đàn khỉ độc vài chục con tràn xuống ngọn quả.
Chúng chẳng để ý đến sự có mặt của Phượng. Hình như thoáng chốc, chúng dừng lại
nhìn Phượng, nhận xét một cái gì đó, rồi lơ đi. Chúng mải mê vặt, bóc cho mình
và cho nhau. Phượng nằm lắc võng, ngắm những cái bụng vàng như nắng, đang dần
được vỗ về sau một đêm dài mộng mị. Con khỉ đực già thỉnh thoảng bỏ ăn để cưỡng
dâm một con khỉ cái tơ. Sau mỗi tiếng hét chói tai, mọi sự trở lại thanh bình.
Trưa, con khỉ đực đầu đàn mệt mỏi nằm vắt chéo cành cây ngủ, một con khỉ đực tơ
cướp dâm con khỉ cái. Chẳng có tiếng hét nào. Chắc chúng yêu nhau.
Phượng
ngưỡng mộ đàn khỉ. Tự do đến thanh thản. Hình như chúng cũng ngưỡng mộ Phượng?
Thỉnh thoảng con khỉ đực già quăng xuống bên cô mấy cái chồi non, vài quả xanh
xít. Khó nuốt, nhưng phải quen. Hai bàn tay trắng ăn cơm khỉ. Đàn linh trưởng
thỉnh thoảng chỉ về phía Phượng, nhăn nhở. Chúng đang đánh giá về một loài vật
lạ, xuất hiện bất ngờ. Có thể chúng bảo nhau, Phượng là thú chơi được. Chúng tự
tin tiến về phía Phượng. Con khỉ đực già cười ruồi. Phượng sợ, nhưng sau thấy
nó còn lành hơn cả mấy gã điển trai, gặp nhau lần đầu đã lân la xin số điện
thoại.
Chỉ
vài ngày, Phượng đã thành bầy đàn quấn quýt. Cô như người sau cơn va chấn, quên
biến những phiền muộn ở thế giới mà cô vừa giũ bỏ. Nhưng, sự bình đẳng kéo dài
không lâu đàn khỉ đã bắt đầu giở trò. Hình như chúng muốn tôn Phượng làm đầu
đàn. Một con khỉ cái tơ - có lẽ là quản gia của đàn khỉ - dắt Phượng đến những
gốc cây, hòn đá cao, để cho cả bầy lúp xúp dưới chân, tạ lụy bằng những thứ ngon
vật lạ của rừng. Phượng không thể từ chối trước những ánh nhìn van lơn, nhưng
cương quyết đến hoang dại. Dường như chỉ một thoáng miễn cưỡng, là Phượng nhận
ngay được những gầm gừ, dằn mặt. Phượng cất cổ than thầm, quả là số làm tướng.
ở đâu cũng làm tướng. Tự nhiên và dễ dãi như có thiên, địa, nhân, ngân… phù
giúp. Biết thế này, Phượng làm một vụm thuốc an thần, rồi nghỉ yên. Tưởng sự ra
đi không tiền, không điện thoại di động, không xe, không đồng hồ và nhật lịch
là đã thoát tuột khỏi thế giới hiện hữu; thoát khỏi vật chất rối rắm các mối
quan hệ tạp hỗn. Ai dám biết, ở một khu hệ nguyên thủy, với những động vật bậc
tiểu, vẫn có những khoảng thang phân biệt. Chủ tớ, sang hèn như thể đất bùn với
ngân kim. Đàn khỉ chẳng tiếng nói chữ viết, lại nhất là không tiền bạc bán mua,
nhưng vẫn rạch ròi, mạnh - yếu.
Phượng đã chán ngấy quyền năng trước hàng vạn con người ở thế giới của mình.
Nhưng quyền năng của một bầy đàn, giản đơn và thiểu đấu thì có vẻ thú vị. Đàn
khỉ cũng thú vị. Có lẽ ở Phượng, văn minh khoa học đang được kết hợp với
sự dậm chân của hoang dã, làm nên một bước tiến hóa mới của đàn linh trưởng.
Mẫu hệ lấn ngai phụ hệ. Bầy đàn bắt đầu suy tôn và phát huy quyền cái thể. Khỉ
đực bị dồn ra vòng ngoài, đương đầu với những va đập của môi trường sinh tồn.
Chúng chỉ được gọi đến đúng lúc. Đàn khỉ cái chiếm thế thượng phong, vì có lẽ
chúng nghĩ, Phượng sẽ là nhân tố ban cho chúng cái quyền uy chấn áp vô biên.
Sự xuất hiện của Phượng làm cho con khỉ đực đầu đàn tức giận. Nó mất ngôi và
đồng nghĩa mất đi mọi sự cung phụng, ít nhất là về hình thức. Nó vốn đang có
quyền tự do quyết định mọi chuyện trong đàn. Một đêm, Phượng đã ngủ ngon sau
nhiều ngày cật vấn, nó ập vào trại khống chế, xé toang quần áo của Phượng. Nó
khẳng định cái uy lực đực thể. ở đây, nó là vua. Không nhẽ, nó để cho Phượng
đắc ý trong vương quốc của nó? Có thể, trong đầu nó, một sự kết hợp liên loài
mới chính là sự tiến hóa hoàn hảo chứ không phải như lũ khỉ bà nghĩ cạn, rằng
là mẫu hệ ưu chiếm phụ hệ. Chí ít thì, Phượng chính là phần thưởng có một không
hai, thượng đế ban cho nó. Nó sẽ tận hưởng cùng kịt cái thú của giống đực, với
một thiên thần. Nó liếm mép. Nó hau háu ngắm cái cá thể hoàn hảo gấp ngàn lần
quần thể khỉ âm dấu, của nó. Thế nhưng, trước một phần thưởng nõn nà và lạ lẫm,
nó bỗng chững lại. Hình như nó có tự trọng. Hình như nó biết luật quả báo của
con người. Nó vẫn liếm mép. Nó vẫn hau háu nhìn. Phượng vẫn nằm bất lực dưới tứ
chi câng rắn như lõi lim của con khỉ đực. Nó rà bộ môi nhớp nháp xuống môi
Phượng. Một dòng dịch vị dạ dày từ miệng Phượng, phun vào mặt con khỉ. Nó giũ
mạnh cái đầu, làm sạch. Phượng tắt lịm mọi giác quan. Con khỉ đực gào lên một
tiếng rùng rợn, rồi gồng mình phóng đi.
Sớm sau, Phượng thấy con khỉ đực già dẫn đầu lũ khỉ đực tơ, kiếm ăn tách đàn
khỉ cái và Phượng một vài tầng cây. Phượng có ý trả ngôi cho nó, nhưng có vẻ
đàn khỉ cái không chịu. Chúng vây quanh Phượng, chăm chú xem cô khâu lại bộ
quần áo rách, nhóm lửa, tắm gội, đôi khi là hát… giống như chúng ta chiêm
ngưỡng những công trình khoa học vĩ đại và không tưởng. Chúng có vẻ thấy Phượng
mới là kẻ xứng đáng nhất cho ngôi đầu đàn. Chúng xua đuổi bọn khỉ đực, nếu con
nào dám nuôi ý định bá vương. Đêm đó, con khỉ đực đầu đàn lại rời hang, đột
nhập vào trại Phượng. Lần này, Phượng không chống lại mà lặng nhìn nó. Nó không
có thái độ thô bạo như tối qua. Một cuộc trò chuyện không lời. Tối hôm sau nữa,
rồi hôm sau nữa… con khỉ đực và Phượng bên nhau trong bóng tối. Hai tâm hồn cô
độc và băng giá trộn vào nhau trong sự hàm hiểu, câm điếc. Dần, Phượng thấy
buồn mỗi khi con khỉ đực đầu đàn chậm đến. Phượng ngóng ra tàn cây đen đặc màu
mực tàu. Những hạt sương đen nhỏ xuống đêm rừng, như những giọt máu đông.
***
Mỗi buổi, sau tám giờ sáng, Phượng rời khỏi căn biệt thự lộng lẫy giữa lam sơn
mặc thủy, bước lên chiếc “vệ sĩ” S-Guard có khả năng chống đạn cấp B4, để đến
tập đoàn kinh tế của cô. ở tuổi 38, chưa từng một lần kết hôn, Phượng là đối
tượng theo đuổi của cả các chính trị gia, các nhà tài phiệt, và nhiều ngôi sao
quốc tế. Bốn vệ sĩ, hai nam, hai nữ được đào tạo từ Võ đường Thôi Sơn, bọc
Phượng trong kim cương và nhung lụa. Đã mười năm nay, tập đoàn vận tải biển
quốc tế ánh Dương không có một cản trở nào. Cũng mười năm qua, Phượng luôn xuất
hiện trên phương tiện thông tin đại chúng dưới các vai: Mười
gương mặt doanh nhân nổi tiếng mọi thời đại; Nữ
doanh nhân thành đạt nhất Châu á… Phượng
chẳng có lý do gì phải lo lắng về cả uy tín lẫn doanh thu của tập đoàn.
Phượng luôn là một thứ “ánh sáng” thực sự trên bàn làm việc, trong các lốt
ngoại giao níu hút nhiều dự án kếch sù… Nhưng mỗi đêm về, trong căn phòng nhấp
nhóa ngân kim, Phượng lại thấy khó thở. Mọi thứ dường như ngột ngạt, bít tắc,
úp nút mít kín. Phượng chán nản trước cả việc làm đẹp mỗi ngày, cho dù theo
nhận xét của nhiều người, Phượng vốn dĩ không cần trang chỉnh gì thêm nữa. Sở
hữu một vẻ đẹp đằm lắng, dịu ngọt, thiện thảo và ma lực được thoát phát ra từ
trong từng ánh mắt, lời nói, bước chân nên Phượng dĩ thuận trong mọi ngóc ngách
của sự võ tính.
Hôm nay, Phượng phải tiếp một ông chủ tập đoàn vận tải viễn dương khác. Nghe
tiếng, ông chủ này đích thực là một gã tài phiệt, một trùm hải tặc khát máu.
Hắn chỉ mê tiền. Vì tiền, hắn có thể đổi cả mạng sống của mình. Mọi sự làm ăn
với hắn, đều chấp nhận chung một kết cục thua thiệt. Chiếc xe S-Guard của
phượng từ từ tiến vào pháo đài, trên đảo bán Đông Tà. Chẳng có ma nào ngoài hai
hàng vệ sĩ, mỗi tên đeo tới bốn khẩu súng hiệu M10, XM, Mp và KAC Masterkey…
của Mỹ. Mặt tên nào tên nấy đúng là bố của cướp biển. Chúng đưa Phượng tới một
phòng ốc, trang trí toàn đồ inoc, sáng như ánh mặt trời. Hai phút sau, trùm Phi
Long tới. Một bộ mặt trắng và non như vận động viên hiphop. Phượng không tin
tên này đã đạt tới đai “nhập cốt” - đai trắng, tức võ đã đạt đến độ nhập vào
xương và, là đai cao nhất môn - của võ phái Vovinam. Phi Long có lẽ non hơn
Phượng cả chục tuổi, nhưng hắn vẫn nhìn Phượng ra một mỹ nữ tuổi tiên. Mắt hắn
chắc bị vẹo, chứ không hẳn vẻ đẹp của Phượng nhú non đến độ dậy thì.
Theo như thư tiền nghị, thì Phi Long muốn Phượng nhường lại con đường hàng đến
Đông - Bắc Mỹ cho hắn, vô điều kiện. Hắn tự tin rằng, hiện, hiệp đoàn Tia Chớp
Đại Dương của hắn đang có giá trị thặng dư trên các thị trường Âu, Phi, úc bằng
hơn Phượng. ảnh hưởng của hắn trên hải trường quốc tế cũng mạnh hơn Phượng ngàn
lần. Nếu Phượng tiếp tục ôm thị phần Đông - Bắc Mỹ là công khai tuyên chiến với
không riêng hắn mà, với cả một hệ thống vận tải biển năm châu. Phượng khôn ra,
nên rút về cái không gian bếp núc của một… tướng bà. Mọi cơ hội của một bà
tướng chỉ đến đấy. Phượng phải an tâm, bằng lòng và vui sướng với những phần
thưởng đã đạt.
Phi Long không ngờ, vừa gặp Phượng, thay vì cái bắt tay thể hiện công lực
thượng đẳng của Việt Nam
võ đạo, thì hắn lại như người bị thôi miên. Hắn lập cập nâng bàn tay thuôn nõn
của Phượng lên, hôn nhẹ như một bá tước si tình, rồi lại lập cập kí vào bản
Thỏa ước lãnh thổ, nhưng là do Phượng soạn thảo. Tên đàn em về cả tuổi tác lẫn
ma thuật ngoại giao bẽn lẽn. Phượng vâng dạ hắn như kịch bản. Hắn lịch thiệp:
- Mời em hạ giáng buổi dạ tiệc hoàng vương của Tia Chớp?
- Bên anh đã cả trăm mĩ nữ?
- Chẳng mĩ nữ nào nữa, kể từ giờ.
- Thôi anh, em chỉ là một con gà mái.
- Em là gà ri họ trĩ, quí nhất thế giới. Từ giờ em đừng nhắc đến lũ công,
phượng bột của anh. Cứ vui đi em, mọi nỗi lo đối đầu của em trên thần sóng đại
dương, cứ để cho anh được tình nguyện gánh chịu.
-…
***
Con khỉ đực đầu đàn chạy sồng sộc, như bị trúng độc, làm rung chuyển cả ngọn
rừng. Tiếng gào rú trở nên man rợ. Phượng chẳng hiểu lí gì. Tối qua, nó còn nép
vào lòng Phượng như một con thú nuôi vâng lời. Nó nhìn Phượng, nó nhìn đàn khỉ
cái, rồi nó nhìn lũ khỉ đực tơ. Bên vòm si chín trĩu, bật lên những tiếng choe
chóe đầu đời. Con khỉ đực đầu đàn đã nhận ra vóc dáng lạ lẫm của con khỉ sơ
mọn. Nó lao đến đấm đá, cào cắn, giằng xé con khỉ cái vừa qua cơn vượt cạn. Con
khỉ cái không hé một tiếng than nào. Nó co rúm chịu trận. Con khỉ đực đầu đàn
lại lồng lộn trên ngọn rừng. Chẳng có kẻ nào bắt nhời nó. Nó lao vào một con
khỉ đực tơ, mà nó nghi là tác giả láo toét của cái sinh linh bé nhỏ vừa chào
đời một cách… ngược đời kia. Con khỉ đực tơ dính mình vào thân gỗ, để nó tha hồ
lột từng mảng da. Một bản án tùng xẻo, đậm chất luật rừng. Máu rỏ xuống đỏ một
quầng diệp lục.
Con khỉ đực tơ đang co giật liên hồi vì kiệt sức, thì một con khỉ đực tơ khác,
lực lưỡng chẳng kém gì con khỉ đực đầu đàn, lao ra. Nó cần gánh trách nhiệm về
mình. Đúng là nó đã hút được con khỉ đực đầu đàn ra một ngọn cây rộng rãi khác.
Con khỉ đực bị thương liền được một con khỉ cái khác, nãy giờ vẫn cồn cào nhảy
nhót, chuyền cành đến, dìu nhanh xuống chân rừng. Phía trên, hai con khỉ đực
đang mở ra một trận huyết chiến - một trận tranh hùng, mà phần thưởng chính là
ngôi vương. Cả khu rừng náo loạn. Cây cối như bị bão đánh, ào ào. Con khỉ tơ
lực lưỡng dường như đã trưởng thành thực sự, nó chiến đấu bằng tất cả những
ngón đòn ác hiểm của một kẻ bá vương, mà nó ngầm tích lũy suốt quãng thời gian
chiếu dưới. Con khỉ đực đầu đàn cũng chưa thực sự già nua, nên cuộc chiến toé
lửa ấy có vẻ chẳng đem đến sự ngã ngũ nào. Con khỉ đực già bỗng buông con khỉ
đực tơ ra, lao sầm sập về phía con khỉ cái vừa vượt cạn. Nó túm lấy con khỉ
con, mặc cho con khỉ mẹ gào rống, giằng giữ. Con khỉ đực tơ cũng nhào đến,
giành lấy con trai mình. Ba con khỉ xoắn vào nhau. Một tiếng chóe thét lên, rồi
phụt tắt. Con khỉ con toang ra làm ba mảnh. Phượng ôm mặt đổ xuống.
Con khỉ đực giơ một phần con khỉ con ròng máu ngắm nghía, rồi quăng đi. Bất
ngờ, nó vóng cổ lên rú một hồi dài rùng rợn. Phượng chẳng biết nó khóc con khỉ
con, thỏa mãn vì đã giết chết được con kẻ thù, hay nó thị uy đàn khỉ. Nó quay
ngoắt lại phía Phượng, hồng hộc lao xuống. Nó đè ngửa Phượng ra, xé không để
lại một mảnh vải nào. Phượng hét lên một tiếng rồi lịm đi. Cái mĩ thể được
Phượng giấu giữ, nay lộ hiện mềm mịn, nõn nà giữa nền rừng nham nhở. Bầy khỉ
nín thở. Con khỉ độc một lần nữa, muốn chứng tỏ quyền uy trước bầy đàn hoang
dã. Chỉ còn một công đoạn cuối cùng là nó khẳng định được giá trị của nó, trước
một loài linh trưởng cao cấp. Chắc chắn nó nghĩ thế. Nhưng, bỗng dưng nó buông
Phượng ra. Cũng như lần trước, nó nhìn Phượng thèm thuồng một hồi, rồi réo gọi
bầy đàn cuốn sang vùng rừng khác, như một cơn gió. Con khỉ độc không thể vượt
qua được ranh giới liên loài? Cũng có thể nó không thắng nổi nỗi ám ảnh tàn phá
một thiên sứ? Hay nó sợ sự trừng phạt của Chúa?
Phượng
chờ thêm ba ngày nữa, vẫn không có dấu hiệu nào cho thấy đàn khỉ sẽ quay lại.
Con khỉ đực đầu đàn đã tẩy được não cho lũ khỉ cái, về cái cuộc cách mạng tiến
hóa? Nó là thiên sứ, có khả năng sắp đặt được không gian và cơ hội của mỗi cá
thể, trong đó, có thể có cả cái không gian của Phượng mà Phượng đã giũ rửa
trước đây? Vì thế mà, nó biết dừng lại trước ngưỡng cửa khó nhất của đời nó?
Vậy nên, chắc chắn ngay lúc này, nó chưa trao cơ hội cho con khỉ đực tơ trưởng
thành, khi mà con này vẫn còn ngây ngô tin rằng, một cộng một thì chỉ bằng hai
mà thôi!
Đầu Phượng như nổ tung. Chỉ biết chắc chắn một điều, lúc này con khỉ đực đầu
đàn đã lập lại trật tự trong cái xã hội, bỗng dưng biến động khi có sự xuất
hiện của Phượng. Phượng bận nốt bộ quần áo sơn tràng cuối cùng mang theo lên
người, rồi lặng lẽ bước trong tiếng rừng động xa xa. Bên tai, tiếng Nick chat “Sửa tâm hồn” như một tiếng thủ thỉ của đêm:
- Thử tìm xem mình còn có cơ hội nào nữa không, trước khi chấm hết mình!
Trại sáng tác
Điện Biên, 27.06.2010
Không có nhận xét nào :
Đăng nhận xét