Hiển thị các bài đăng có nhãn Báo Văn nghệ và VNQĐ. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Báo Văn nghệ và VNQĐ. Hiển thị tất cả bài đăng

31 tháng 8, 2014

DỊ ỨC THỈ XA


Từng hồi mõ giục rát phía rừng xa. Ông già chồm dậy, mắc chiếc "túi đựng hồn" vào vai, xồng xộc xuống sàn. Bóng ông màu bã gió. Sờn. Bạc. Nhàu. Và, vá víu.
Thường ông đi chừng một quăng dao bóng mặt trời, mõ dứt. Lần này một ngày, hai ngày, ba ngày... mõ vẫn hối bồn chồn!

26 tháng 4, 2014

9 tháng 5, 2013

CÔNG DÂN PHÁT SINH

T
iếng súng bục lên một cách khó nhọc. Ông già không ngáp để cho sự kết thúc được có hậu, được thuận lòng người, thuận đất, trời! Hai hàm răng cắn chặt. Cơ mí cứ kéo trợn trừng lên, lí trí ông lại đè xuống, cho nhắm nghiền, cho khỏi ai thương tiếc!

14 tháng 3, 2013

HỒN RỪNG

Truyện ngắn

    Một khu rừng thồ lộ non còn sót lại ở Hua Sát

1 + 1 = 1,5



Truyện ngắn

    Phượng lê bước trên con đường rậm rạp. Trên trời, mây phủ nước đá xuống người. Dưới đất, dây rừng trói lấy bàn chân. Ngoài dấu thú, chẳng có bất kì tín hiệu nào của con người. Cô đã khám phá khắp năm Châu bằng những phương tiện trợ giúp di dịch tối tân cả về cách thức và tốc độ. Phượng tưng tự phụ, ngoài kiến thức khoa học, nghệ thuật và lịch sử ra, thì dường như chẳng thứ gì Phượng chưa từng được xem, được nghe. Cô đã cảm giác mạnh về những khu rừng nhiệt đới Amazon - Nam Mỹ; Rio Los Amigos - Peru; Guiana -  Pháp; “rừng say xỉn” - Nga; hay Mulu - Malaysia… Thế mà giờ, Phượng lại có một nhận kiến mới về những điều bí ẩn của thiên nhiên…
   Phượng như bị lạc vào ngọn núi “Quái Thú” ở Gia Sinh, có những con rắn mắc võng hung tợn, nuốt chửng được cả một con bò. Phượng dựng trại theo hướng dẫn của Nick chat “Sửa tâm hồn”, mà quen trên mạng. Chính anh ta (Chứ không phải cô ta - khẩu khí ấy phải của một quí ông giàu kinh nghiệm sống, và giàu cảm xúc) đã khuyên Phượng nên thay đổi môi trường, thậm chí xã hội sống trước khi quyết định tự tử. Vậy là Phượng đi. Quyết định này giống cái ngày vu qui, không quay đầu được. Phượng chọn con đường có tấm biển: “Thú ăn thịt đặc biệt nguy hiểm!”.

DÒNG HỌ ĂN CẮP

     Truyện ngắn

          Những chiếc chông đá được nước dưới vực Quan Tài ngày đêm gọt mài nhọn rợn, đang há ngoác ra chờ hứng thứ tội lỗi từ trên trần ai đổ xuống. Tôi đờ đẫn buông tay cho mâm lễ vật xin vợ tuột thoát, trôi hút vào họng lũ. Con thuỷ thần không để lại một vết mỡ loang. Dòng sông chống chếnh. Núi rừng chống chếnh. Tôi chống chếnh như vừa nuốt nhầm nắm lá ngón. Tâm trạng đứt đoạn, rời lìa như khúc guột bị băm cắt. Sự bất định và chênh chao đổ vào não một quyết tâm bất dịch. Tự vẫn! Chỉ có chôn sống mình trong lòng hãn thuỷ, mới hòng gột sạch kiếp nhục này - kiếp nhục của một thằng thanh niên tử tế, không dễ gì chịu nổi.  
  Cái giọng dài uốn éo như sợi sắn rừng của bà Đèo Pẩu - mẹ Đèo Nương - luồn từng cọng vào đáy não:
   - Dòng họ ăn cắp vĩnh viễn không thể mon men gần họ Phìa họ Tạo (họ vua họ chúa)! Nhà ta không phải là pơn thóc nếp để con chim, con chuột vào đào hang, làm tổ…

4 tháng 3, 2013

CON VẸT LÔNG ĐEN


Truyện rất ngắn

      Bác Phu có một con vẹt đen. Một bộ lông tối tăm và quái gở. Vợ bác đòi giết nó để bồi dưỡng cho cô con dâu mới đẻ, nhưng bác không chịu. Chắc có lẽ vì nhờ có nó mà bác thoát được trận lũ ống lịch sử, chưa từng xảy ra trong vòng vài trăm năm ở quê bác.

VĂN NGHỆ SĨ


Truyện rất ngắn
         
        Khuệnh khoạng là thương hiệu của hắn.

GIA NGHIỆP


Truyện rất ngắn

Phạm Căn cầm tấm giấy dự toán tiền mổ tim của vợ mà hai mắt hoa lên. Cộng tất cả các khoản: van, máy tạo nhịp, thuốc trợ tim, tiền phẫu thuật… lên tới hơn hai trăm triệu. Nếu không nhanh bà ấy sẽ chết!

CÁI ROI


Truyện rất ngắn in GDTĐ


Mỗi lần con mắc lỗi, anh lại lấy roi trên vách xuống, quá lắm anh mới vụt một roi. Con khóc, trong lòng anh khóc và... vợ anh khóc. Những lúc như vậy chị thường hay càu nhàu:

BỆNH BÓNG ĐÈ


Truyện rất ngắn in GDTĐ


Làm vợ anh tới ngót hai mươi năm, chưa khi nào Huệ thấy anh xuống mã như vậy. Mái tóc xanh thẫm hồi mới cưới anh vẫn vùi vào lòng mỗi khi làm về mệt, giờ lắc rắc sợi vàng, sợi bạc, vừa khô vừa gãy. Nhưng ớn nhất vẫn là cái lưng.

3 tháng 3, 2013

KHẮC KHOẢI


Truyện rất ngắn in VNCN

  Bà Hủi lật ngửa ông già có cái mũi và hai vành tai bị phong ăn đỏ hoẻn ra, rồi chật vật tụt chiếc quần nhàu bẩn khỏi đôi cẳng chân cụt ngủn, vô tri như bằng gỗ. Ông già phong đơ dại, nghênh nghếch cái đầu nhểu đầy nước dãi xuống chiếc chậu tắm, để bà Hủi kỳ cọ, lau chùi tỉ mỉ trên từng centimet vuông cơ thể dập nát loang lổ. Bỗng, người bệnh rú lên, hất tung chậu nước vào mặt bà Hủi, rồi nhồng nhỗng chạy ra đường. Bà Hủi vuốt bã nước tắm lẫn máu mủ trên mặt, nhào theo. Ông y sỹ trại trưởng trầm ngâm quan sát:

CON NHÀ VÕ


Truyện rất ngắn
    Lũ trẻ con Xóm Mới thường kết thúc tuổi thần tiên khi mới mười lăm, mười bảy. Thiên hạ Xóm Mới có một “miếng võ” kể cũng cungfu, đó là “ép cưới”. Đói kém, cho lập gia đình! Neo người, cho lập gia đình! Đông con, cho lập gia đình! Đòi đi học, đòi thoát ly… cũng bắt lập gia đình! Dựng vợ gả chồng cho con là “chiêu” duy nhất để các nhà giải quyết mọi mâu thuẫn.

NÀO PÊ CHẦU Ở PU LAU


Bút ký


       Khi chít bạc trắng trên đầu núi Trông Pa Y (mào gà), là lúc tết từ trên nương, trên rừng theo vào bồ, vào hòm và, vào cả những cái… “thủ lợn” còn đang thả rông trên các mảnh nương mãn vụ. Những con gà, con vịt mang trong mình vài ba yến thóc cũng đã khoe ra những bước lặc lè. Người Mông đơ Pu Lau (xã Mường Nhà, huyện Điện Biên) đang đếm lùi từng ngày để mong tới gần hơn tết chính trong năm Nào Pê Chầu. Mười một ngày. Mười ngày. Chín ngày…

NGƯỜI DÙNG MIỆNG VẼ CHỮ


Bút ký in ANTG


        Mỗi sáng, sau tiếng gà rừng nhắc canh vọng từ trên núi Pắc Bút xuống, hòa vào nhịp trống trường vọng lên từ thung lũng Động Hoa, cũng là lúc chị Mung sập cửa, khóa nhốt “hòn” vàng một cách cẩn thận. Trước khi đi, chị không quên dừng lại, áp tai lên vách. Trong khoảng không lờ nhờ, tĩnh tại của ba gian nhà vách đất vọng ra tiếng vo giấy, tiếng xô dát giường… Đôi khi là giọng nhạc vàng buồn ảo não: “Đời là vạn ngày sầu, biết tìm vui chốn nào…” (Hảo không mặc được áo, quần phải may rộng hoặc xé ống ra mới mặc được).

KHÚC KHUẤT NGÃ BA ĐÈO


Bút ký

Đèo Chiềng Đông chẳng còn âm tiếng súng. Ngã ba Cò Nòi giờ không còn lấp láp sau bạt ngàn lau và thấp thoáng ban, mà nao nao, mà sừng sững và thanh bình bởi có oai linh của những chiến sĩ thanh niên xung phong ngày đêm đứng thức, như thể canh cho Tây Bắc ngủ. Trời Cò Nòi tháng này ba mùa. Từ nửa đêm đến chín giờ sáng là mùa đông, trưa chiều là mùa hè, còn lại là thu. Heo may se sẽ, gai ốc mơn man khiến những mặt bằng bê tông thô cứng và choáng ngợp ở ngã ba đèo mềm ra như da con gái đang nói lời của mây, của gió…