Phượng
lê bước trên con đường rậm rạp. Trên trời, mây phủ nước đá xuống người. Dưới
đất, dây rừng trói lấy bàn chân. Ngoài dấu thú, chẳng có bất kì tín hiệu nào
của con người. Cô đã khám phá khắp năm Châu bằng những phương tiện trợ giúp di
dịch tối tân cả về cách thức và tốc độ. Phượng tưng tự phụ, ngoài kiến thức
khoa học, nghệ thuật và lịch sử ra, thì dường như chẳng thứ gì Phượng chưa từng
được xem, được nghe. Cô đã cảm giác mạnh về những khu rừng nhiệt đới Amazon -
Nam Mỹ; Rio Los Amigos - Peru; Guiana - Pháp; “rừng say xỉn” - Nga; hay
Mulu - Malaysia… Thế mà giờ, Phượng lại có một nhận kiến mới về những điều bí
ẩn của thiên nhiên…
Phượng như bị lạc vào ngọn núi
“Quái Thú” ở Gia Sinh, có những con rắn mắc võng hung tợn, nuốt chửng được cả
một con bò. Phượng dựng trại theo hướng dẫn của Nick chat “Sửa
tâm hồn”, mà quen trên mạng. Chính anh ta (Chứ không phải cô ta -
khẩu khí ấy phải của một quí ông giàu kinh nghiệm sống, và giàu cảm xúc) đã
khuyên Phượng nên thay đổi môi trường, thậm chí xã hội sống trước khi quyết
định tự tử. Vậy là Phượng đi. Quyết định này giống cái ngày vu qui, không quay
đầu được. Phượng chọn con đường có tấm biển: “Thú ăn thịt đặc biệt nguy hiểm!”.