29 tháng 7, 2015

13 tháng 7, 2015

LẠC!




Ta như lạc ở cõi trần
Loanh quanh với đống nợ nần nhân gian
Người cho vay chút bình an
Người cho vay một tiếng đàn ghi-ta

6 tháng 7, 2015

ẤN TƯỢNG THAI LAND






I. Con người và văn hóa công cộng

- Anh U đôm sặk - HDV - là người con lai Thái Việt cho biết người Thái Lan rất hiền và dễ thương. Chẳng bao giờ thấy họ cãi nhau ngoài đường. Chẳng bao giờ thấy họ ăn cắp. Người Thái Lan có thể ăn cướp, nhưng là cướp nhà băng, cướp tiệm vàng chứ không móc túi, giật đồ. Người Thái Lan có thể lừa đảo, nhưng là lừa đảo… Nhà nước; hoặc một vài trường hợp “thổ dân” tại các khu du lịch, lừa người nước ngoài bằng cách sập sí sập ngầu giữa tiền bạt (bath) và đô la nhưng là vô cũng hãn hữu.

23 tháng 6, 2015

CHÒNG CHÀNH MIỀN EM



Còn gì chất cả lên đây
Em gùi luôn khoảng trời đầy mắt anh
Giữa miền nắng đổ màu xanh
Chiều như rộng đến chòng chành bàn chân

21 tháng 5, 2015

MÍ-NHỦA GÁI NGỦ TRÊN LƯNG NÚI


Cứ như hạt giống của rừng
Lớn lăn lớn lóc qua từng mùa nương
Ngủ ngoan như cỏ ven đường
Mặc cho mưa nắng mười phương vũ vần

17 tháng 5, 2015

MỞ HỒN RA PHÍA MUÔN MẦU VI VU


Thèm về một khoảng bình yên
Cuối nơi trời đất tịnh thiền ngàn năm
Thèm về với tuổi mười lăm
Hồn nhiên cắp giấc mơ rằm rảo chơi

14 tháng 5, 2015

VĂN NHIỄM BỆNH


Nhà văn bán thuốc thú y
Câu văn nhiễm bệnh, li bì suốt đêm
Phác đồ truyền cắt sốt, tiêm…
Trang văn vẫn rũ trước thềm sương buông

10 tháng 5, 2015

NGỌN ROI CỦA MẸ


Ngọn roi mẹ vút ngày xưa
Mà sao con thấy như vừa đau xong
Giữa đời thon thót đục trong
Tìm đâu lại được tấm lòng mẹ con

9 tháng 5, 2015

MUỐN LÃI THÌ NUÔI... LỖ!


       Làm nghề viết văn mà rồi đến một ngày cũng phải trả lời câu hỏi: Trồng cây gì, nuôi con gì?
        Bố mình trước và sau khi tham gia kháng chiến chống Pháp, đã từng nuôi con và trồng cây. Ông bảo, ông nuôi rất nhiều con: chó khôn nhưng lưu manh, giữ nhà là cốt để được ăn ngon. Mèo thì vừa lười vừa ỉa bẩn. Gà và cá hay phản bội, trắng tay lúc nào không biết. Lợn là trung thành với bữa cơm của cả nhà nhất. Tuy nhiên, đấy là nói về hệ ý thức chủ tớ, chứ còn giá trị thặng dư, xin khiếu. Cái gì chứ cái giống trồng và nuôi, không có thì thiếu, có thành thừa, hoạc bị gièm cho kì thừa, thế là toi mẹ nó con gà rù rồi...

PHẪU THUẬT TÂM HỒN


Từ rày đoạn tuyệt bon chen
Lên rừng sống phận nhỏ nhen nỗi mình
Đọa đày hình dạng thất kinh
Tóc dài, râu rậm... hôi rình chim muông

3 tháng 5, 2015

NGOÀI BỐN MƯƠI RỒI, EM CƯỚI ANH ĐI


Con anh đứa lớn mười lăm
Đứa sau mười bốn, ngoan chăm hơn người
Anh giờ cũng ngoại bốn mươi
Cưới đi không nhỡ sinh lười, lại thôi

3 tháng 4, 2015

BÀI HÁT HẾT RỒI, BÀI HÁT LẠI BẮT ĐẦU...


Rồi anh sẽ đưa em lên Mường Lói
Nơi “đầu nguồn biên giới” của Điện Biên
Chiều mùa này cứ như đang vẫy gọi
Ngây ngất thoảng ra sau mỗi mái hiên.

23 tháng 3, 2015

SẼ KHÔNG CÒN MÙA THU HÀ NỘI


Chỉ mùa thu mới khiến Hà Nội đẹp
Khách lãng du còn thấy đẹp hơn lên
Đã có một Thủ đô trong chất thép
Có một Thăng Long ở trên mọi cửa trên…

8 tháng 3, 2015

VỤNG!



Chẳng biết nói gì, vì anh rất vụng
Thôi thì đành nhờ cả vào hoa
Hoa sẽ vỗ về thay người vô dụng
Hoa đắp bù cho tất thảy qua loa.

19 tháng 2, 2015

VÈ CHÚC TẾT


Năm nay hơn hẳn năm qua
Bạn bè bờ-lốc kẻ ra, người vào
Chúc cô công tác: lương cao!
Chúc dì chạy chợ: dồi dào tiền tiêu!
Chúc ti vi bớt giáo điều!
Thí sinh hoa hậu mĩ miều hơn xưa!
Chúc em giảm nói lời thừa!
Chúc anh ngày một... cày bừa giỏi giang!


21 tháng 1, 2015

GIỮA NGỔN NGANG MÂY


        Trên cao 3.000 mét, lá cây trắng bồng bềnh.
        Chàng trai cặm cụi bước. Đường mây ngày một gập ghềnh, ngổn ngang. Không như nhng khúc dốc dưới, thỉnh thoảng trong rừng thò ra một gã thợ săn xù xì như thú dữ; hoặc cắt ngang đường con báo, con sói… lông lá, vóc hình đẹp như một bài thơ.

17 tháng 1, 2015

NHẶT VÔ SỐ CHƠI VƠI...














     Bản nhà em cứ bảng lảng thế thôi
Nếu anh qua xin một lần dừng lại
Dăm cây cải, vài khóm lúa mồ côi
Bữa cơm chiều độn thêm phần tê tái.

1 tháng 1, 2015

31 tháng 12, 2014

LÀM VÍA


Vía ơi, nào hãy về đi
Lang thang mãi chốn thị phi, miệng đời
Vui gì mà mải rong chơi
Ngã sông, ngã suối…, biết bơi thế nào

27 tháng 12, 2014

NÀNG PA-CHÍA

 
        Những người đàn ông ngồi xoay dọc theo chiều dài ngôi nhà. Rượu tràn ra ngoài cửa sổ. Chuyện lan tới tận bìa rừng. Hoa pa-chía như tuyết, phủ trắng một màu sương muối, khắp núi rừng.

25 tháng 12, 2014

NGÀY KÍNH NIỆM


Mẹ con mất đúng ngày bà nội mất
Người làng thương bảo mất giỗ, mất tên
Cha thì lại bị mất ngày sinh nhật
Vì sinh trùng ngày Đức Chúa giáng sinh.

24 tháng 12, 2014

NOENL VÙNG CAO


Trên bản mình chẳng có lễ Noenl
Chỉ toàn gió hú dài theo triền núi
Ngọn lửa bếp sáng le lói thay đèn
Rét thế này, năm nay càng thiếu củi.

11 tháng 12, 2014

...TRƯỚC KHI MẸ NÓI BẰNG LỜI GIÓ MÂY


Cha đi chưa hết cúng cơm
Hôm nay mẹ đã áo thơm về trời
Sao mà khổ thế mẹ ơi
Cứ như là thể nợ đời chửa xong

4 tháng 12, 2014

RÉT CHÍN


Núi được mùa rét sớm
Sương ùa trắng vào lau
Một bông đào vừa chớm
Sưởi ấm vách vườn sau.

5 tháng 11, 2014

THƯ GỬI BA!


Thư gửi Ba!
(49 ngày của Ba)



Ba ơi!
Trên lộ trình 144.000 phút (tức 2.400 giờ) quy về cõi tiên, Ba đã đi được đến “cảnh” thứ mấy của cõi Trung giới rồi ạ?

3 tháng 11, 2014

VIẾT CHO SINH NHẬT HẠT ĐẬU



Tròn một tuổi mà cứ như lớn lắm
Ra dáng đàn ông, gánh vác mọi lo toan
Cha đã vượt qua cả ngàn vạn dặm
Chẳng bằng con, một bước đã hiền ngoan.

24 tháng 9, 2014

CHA ƠI, MẤT MÁT LỚN ĐẾN THẾ NÀY Ư!



KÍNH VIẾNG ÔNG!
--------------


THẾ SỰ NGƯỢC XUÔI, BAO CAY ĐẮNG VẪN MƠ VỀ PHÍA TRƯỚC.
TRẦN GIAN NGANG DỌC, MỌI NGỌT BÙI GIỜ BỎ LẠI ĐẰNG SAU.

Gia đình Nhà thơ Trương Hữu Thiêm (Điện Biên)

31 tháng 8, 2014

DỊ ỨC THỈ XA


Từng hồi mõ giục rát phía rừng xa. Ông già chồm dậy, mắc chiếc "túi đựng hồn" vào vai, xồng xộc xuống sàn. Bóng ông màu bã gió. Sờn. Bạc. Nhàu. Và, vá víu.
Thường ông đi chừng một quăng dao bóng mặt trời, mõ dứt. Lần này một ngày, hai ngày, ba ngày... mõ vẫn hối bồn chồn!

10 tháng 8, 2014

THƠ VIẾT NGÀY GIỖ MẸ

(Ảnh mạng)

Ngày "Lễ báo hiếu" năm nào cũng vậy, tôi cứ bần thần mãi. Cho đến tận bây giờ và cả sau này, tôi mãi nợ mẹ - món nợ về đạo hiếu không bao giờ có phương án trả. 
Chuyện là: Thấy tôi dạm ngõ cả năm rồi mà không chịu cưới, mẹ hỏi, tôi ấp úng... . Mẹ cười: "Tưởng gì, mẹ cho không anh đấy!". Giời ơi, Mẹ! Con cái nhiều nhà chẳng bao giờ khôn lớn mà họ còn thách cả trăm, ngàn, vạn, triệu... cơ mà, Mẹ! 
-...
Một chút trải lòng sau 18 năm thổn thức, mong được thứ lỗi! Xin đăng lại bài thơ như một nén hương lòng dâng lên mẹ, được làm cách nay đã 12 năm!