Xin làm viên cuội cần cù // Vui lăn dưới đất buồn đu lên giời // An lành trong cõi thảnh thơi // Bỏ xa dăm bảy nhất thời hào quang...
21 tháng 5, 2015
17 tháng 5, 2015
MỞ HỒN RA PHÍA MUÔN MẦU VI VU
14 tháng 5, 2015
VĂN NHIỄM BỆNH
10 tháng 5, 2015
NGỌN ROI CỦA MẸ
9 tháng 5, 2015
MUỐN LÃI THÌ NUÔI... LỖ!
Làm nghề viết văn mà rồi đến một ngày
cũng phải trả lời câu hỏi: Trồng cây gì, nuôi con gì?
Bố mình trước và sau khi tham gia kháng
chiến chống Pháp, đã từng nuôi con và trồng cây. Ông bảo, ông nuôi rất nhiều con: chó khôn nhưng lưu manh, giữ nhà là cốt
để được ăn ngon. Mèo
thì vừa lười vừa ỉa bẩn. Gà và cá hay phản bội, trắng tay lúc nào không biết. Lợn là trung thành với bữa cơm của cả
nhà nhất. Tuy nhiên, đấy là nói về hệ ý thức chủ tớ, chứ
còn giá trị thặng dư, xin
khiếu. Cái
gì chứ cái giống trồng và nuôi, không có thì thiếu, có thành thừa, hoạc bị gièm
cho kì thừa, thế là toi mẹ nó con gà rù rồi...
PHẪU THUẬT TÂM HỒN
5 tháng 5, 2015
VỀ NƠI TRỜI ĐẤT TRONG VEO
3 tháng 5, 2015
NGOÀI BỐN MƯƠI RỒI, EM CƯỚI ANH ĐI
9 tháng 4, 2015
3 tháng 4, 2015
BÀI HÁT HẾT RỒI, BÀI HÁT LẠI BẮT ĐẦU...
23 tháng 3, 2015
SẼ KHÔNG CÒN MÙA THU HÀ NỘI
8 tháng 3, 2015
19 tháng 2, 2015
28 tháng 1, 2015
21 tháng 1, 2015
GIỮA NGỔN NGANG MÂY
17 tháng 1, 2015
NHẶT VÔ SỐ CHƠI VƠI...
10 tháng 1, 2015
31 tháng 12, 2014
27 tháng 12, 2014
NÀNG PA-CHÍA
25 tháng 12, 2014
24 tháng 12, 2014
22 tháng 12, 2014
11 tháng 12, 2014
...TRƯỚC KHI MẸ NÓI BẰNG LỜI GIÓ MÂY
4 tháng 12, 2014
22 tháng 11, 2014
5 tháng 11, 2014
3 tháng 11, 2014
VIẾT CHO SINH NHẬT HẠT ĐẬU
24 tháng 9, 2014
31 tháng 8, 2014
DỊ ỨC THỈ XA
Người đăng:
KHÁCH ĐANG THĂM
vào lúc
20:23:00
Nhãn:
Báo Văn nghệ và VNQĐ
,
Truyện ngắn
Không có nhận xét nào
:
10 tháng 8, 2014
THƠ VIẾT NGÀY GIỖ MẸ
(Ảnh mạng)
Ngày "Lễ báo hiếu" năm nào cũng vậy, tôi cứ bần thần mãi. Cho đến tận bây giờ và cả sau này, tôi mãi nợ mẹ - món nợ về đạo hiếu không bao giờ có phương án trả.
Chuyện là: Thấy tôi dạm ngõ cả năm rồi mà không chịu cưới, mẹ hỏi, tôi ấp úng... . Mẹ cười: "Tưởng gì, mẹ cho không anh đấy!". Giời ơi, Mẹ! Con cái nhiều nhà chẳng bao giờ khôn lớn mà họ còn thách cả trăm, ngàn, vạn, triệu... cơ mà, Mẹ!
-...
Một chút trải lòng sau 18 năm thổn thức, mong được thứ lỗi! Xin đăng lại bài thơ như một nén hương lòng dâng lên mẹ, được làm cách nay đã 12 năm!
7 tháng 7, 2014
NGẪU HỨNG TÔ HOÀI - Thay lời vĩnh biệt Người!
26 tháng 6, 2014
17 tháng 5, 2014
NGÀI TẬP CẬN BÌNH ĐÃ NHÌN THẤY NHỮNG NỤ CƯỜI THIÊN THẦN NÀY CHƯA?
13 tháng 5, 2014
THƯ GỬI MỸ NHÂN TRUNG QUỐC
6 tháng 5, 2014
4 tháng 5, 2014
TIẾNG CHÀY Ở CHIẾN TRƯỜNG ĐIỆN BIÊN PHỦ
26 tháng 4, 2014
GIÓ NẢY MẦM TRÊN CAO
Người đăng:
KHÁCH ĐANG THĂM
vào lúc
19:43:00
Nhãn:
Báo Văn nghệ và VNQĐ
,
Truyện ngắn
Không có nhận xét nào
:
9 tháng 3, 2014
MÙA SAY RƯỢU
Cứ
mỗi độ hoa pa-chía phủ một màu trắng lay động lên khắp núi rừng, là hai bàn
chân như bị "trâu kéo" về phía ấy. Ở đó có tiếng giã bánh dầy đều như
nhịp thổn thức sơn nữ tuổi trăng rằm. Ở đó, tiếng kèn lá, đàn môi, khèn bè...
(có người giầu liên tưởng gọi là "nhạc tình"), như đồng điệu với hoa
rừng, nở rộ khắp các triền xa. Tiếng "nhạc tình" cứ theo gió réo rắt
mà đi, cứ theo hương con gái bồn chồn, tìm vào tận dây thần kinh cảm xúc mà
"rung", cho "động" mãi lên...
7 tháng 3, 2014
MƯỜNG ẢNG KHÔNG XA XÔI
Bút ký
Thiếu tướng, Tổng BT Tạp chí VNQĐ, Nhà văn NGÔ VĨNH BÌNH
Với tư cách là một
trong những người đứng đầu tỉnh, đang bộn bề công việc hướng tới Kỷ niệm 60 năm
chiến thắng lịch sử Điện Biên Phủ (7/5/1954 - 7/5/2014), nhưng anh Nguyễn Thanh
Tùng - Phó Bí thư thường trực Tỉnh ủy, Chủ tịch Hội đồng nhân dân tỉnh Điện
Biên vẫn dành trọn một buổi sáng tiếp các nhà văn quân đội chúng tôi. Anh nói,
anh vốn là một cựu chiến binh…
Đăng ký:
Bài đăng
(
Atom
)


.jpg)






























