30 tháng 3, 2019

YÊU TRẢ GÓP


Mình yêu trả góp được không
Hay là cứ phải hợp đồng tất tay!
Là phòng những lúc lung lay
Khi em hờn dỗi nêm cay đắng vào
Phòng cho những tối tầm phào
Vẫn còn vốn liếng mà khao cuộc tình!
Còn dư dả để em xinh
Để thêm lửa ấm cho mình sưởi nhau
Bằng không những lúc em đau
Nếu tiêu hết vốn còn đâu làm lành!

Anh xin dốc cạn phần anh
Còn em trả góp để dành... cho em!


Tủa Thàng, 28.03.2019



15 tháng 3, 2019

XẺ VỚI THỜI GIAN



Anh thi xẻ với thời gian
Để đem một khúc chứa chan về lòng
Em ngang qua có thấy không
Hay là đợi ván đóng xong mới đành
Thời gian hóa thạch mong manh
Cho nên xẻ hết đời anh chưa tròn
Cò cưa với những chon von
Với bao biến cố mất còn buồn vui
Với trăm vạn kiểu ngậm ngùi
Và ngàn thế sự tiến lui cuộc đời
Bây giờ tứ phía đều vơi
Mười phương hao hụt biết chơi kiểu gì…

Thôi thì em cứ đi đi
Còn anh xẻ kiếp từ bi làm người!

Đào Viên Sơn, 15.03.2019

18 tháng 10, 2018

MADE IN TÔI



Tôi đi tìm mede in tôi
Giữa mênh mông những rối bời phù hoa
Rạc chân chưa đủ bôn ba
Rạc đời chửa được coi là già dơ
Vui buồn giấu nhẹm vào thơ
Đãi bòn cảm xúc vu vơ ru đời
Còn mình bỏ mặc chơi vơi
Tự thân tạo một chốn chơi mệt nhoài
Kiếp này thu vén nguôi ngoai
Vẫn chưa chạm giấc sõng soài tâm tư
Giá là một mết-in hư
Có khi sớm được tạ từ cái tôi...

Giờ đi tìm lá bồi hồi
Loé lên một đốm, để rồi hư đây!

Đào Viên Sơn tour, 19.09.2018



19 tháng 5, 2018

SÔNG ĐỜI



Sông đời dài độ một gang
Thì ra đoạn chảy làng nhàng vừa qua
Chưa xuôi xong khúc mặn mà
Đã ngân ngấn những phù xa lở bồi
Mặc người trên đứng dưới ngồi
Sông trai thao thiết cuộc trôi vô cùng
Họa hoằn một đóa phù dung
Nở giao giác giữa ngập ngùng triền ai
Chờ nào sóng bạc tái lai
Khúc reo nâng nấc, khúc ngai ngái dòng
Cả đời gạn một vốc trong
Tưới xanh rưng rức cõi lòng vốn xanh…

Sông đời như một bức tranh
Trẻ thơ nguệch ngoạc mà thành chí trai!

Đào Viên Sơn, 19.05.2018


17 tháng 5, 2018

HỒN HOA TÍM


(Tặng một chiều vu vơ!)

Trong hình bóng của loài hoa tím
có hồn đôi giày đinh bết bùn đất hành quân
có hồn chiếc bình hoa ngày cưới thành bình nhang tàn lạnh
có hồn mái tóc xanh ngắn chưa đầy búi
và một chiều rừng mưa!

Trong hồn của loài hoa tím
có bóng đêm khắc khoải đèn khuya mang hình miếng vá
có bức thêu hồn của gió thu thắp vàng chân mộ chí!

Trong hồn hoa tím ấy
có chiều dài đi không hết
có chiều hoang chỉ chiều hoang mới biết
người đi không trở về!

Trong hình hoa tím ấy
có dáng bàn chân rách toạc màu thớ đá
có dáng bàn tay rách toạc màu lửa khói
và một tâm hồn rỉ máu hoa sim!

Người ta bảo Hữu Loan sao đau đớn
thơ đau đớn và chiều hoang đau đớn
sim tím cũng đau đến chín cả lòng người?

Ông đau đớn vì ông không dễ dãi
thơ khóc rách lòng đau đớn mà ra
sim cũng thế, tím đến hoang chiều và hoang nỗi nhớ
tím đến tái tê suốt lộ trình thơ!

Chiều nay trên ngọn đồi không tên tuổi
của một người không tên tuổi
những "Nàng" sim cứ tím đến nao lòng
hồn hoa nhắc về một thời rơm rớm
"…không chết người trai khói lửa, mà chết người em nhỏ hậu phương!"

                                                                                    Chiều tím Sơn Viên, 16.05.2018

8 tháng 5, 2018

NỢ ĐỜI GIAO ĐÃI XONG CHƯA?

 Trong hình ảnh có thể có: Nguyá»…n Đức Lợi, Ä‘ang ngồi, cây, ngoài trời và thiên nhiên

Anh kinh doanh món nợ đời

Hai bàn lạnh buốt đánh rơi cơ hàn
Uốn ba tấc gió chứa chan
Thể nào mánh mủng chả ngàn kiếp sau

MÌNH LÀM CÔ ĐỘC ĐƯỢC KHÔNG?

Trong hình ảnh có thể có: bầu trời, ngoài trời, nước và thiên nhiên

Mình làm cô độc được không,
Hay là cứ phải hoà đồng chúng nhân
Sống trong một núi phân vân
Có bằng hoá đá thất thần ngoài kia

24 tháng 4, 2018

NỐI THỜI GIAN



Bao giờ nối được thời gian
Cho chân bon khắp vạn ngàn trò vui
Đủ say trong thế tiến lui
Đủ ngơ ngẩn ngón ngậm ngùi cuộc chơi
Tự mình làm ván lả lơi
Rồi làm luôn giấc thảnh thơi cho mình
Một mình một chiếc kén xinh
Thời gian chuyển hóa thành hình trong veo
Bỏ xa ba bẩy chống chèo
Bỏ luôn trăm chục ngặt nghèo, ai oan…

Bao giờ nối được thời gian
Để hồn sấp ngửa vạn ngàn cuộc vui!



29 tháng 3, 2018

XIN LÀM MỘT QUÃNG THỰC HƯ



Xin làm một quãng đường mòn
Bốn mùa chịu kiếp chon von giữa đời
Vắt vai một mảnh chiều rơi
Và thăm thẳm những vẽ vời trời trăng
Xin làm một sợi mỏng giăng
Ngang qua cực hạn thăng bằng vừa đi
Mong manh như chẳng có gì
Mà nâng trọn giấc vu vi kiếp người
Nhiều khi vẫn phải nuốt cười
Biết là vô lối với mười chân phương
Biết là dở dở ương ương
Nhưng vì bản ngã tầm thường vậy nên
Vẫn là đất đá làm nền
Vẫn là hoa lá bồi đền ưu tư…

Xin làm một quãng thực hư
Chông chênh như thể rớt từ tim ra!

Vẫn một mình một con đường, 29.03.2018


28 tháng 3, 2018

BÁN PHỒN THỰC



Mẹ cha cho của để dành
Nhưng vì đói kém nên đành bán đi
Ngặt là có mỗi một... bi
Cắt đi hết sạch, thôi thì đúc khuôn
Cả ngàn, cả vạn bộ luôn
Từ nay phồn thực cứ tuôn như trào
Cố mà làm đẹp nức vào
Bằng không chó cắn, mèo cào cho xem
Đã phồn thì kỵ lem nhem
Đầu trâu, hàng chó, đấm thèm vào... sâu
Bập bà bập bíp tí đầu
Chẳng rồi ngứa cả một chầu... vu vơ!

Ngày mưa nhàn cư vi bất lực, 28/03/2018



P/S:
- Ảnh 1: Nguồn facebook
- Ảnh 2: Cảnh bán linga cho khách du lịch, ở nước ngoài

VU VƠ


Dạo này nhân tình hài vãi
Phát ngôn toàn cỡ... bảo tàng
"Cá chết là do... sặc nước"
"Phát triển bền vững... nghĩa trang(?)"

"Thu thuế như... vặt lông vịt"
"BOT không ảnh hưởng dân nghèo"
"Một đám quần chúng... mít tịt"
"Biệt thự từ chổi và heo..."

Giờ là 12 cụ tượng
Phơi ra, mỗi cụ một... bàn
Khách qua đường chín cả ngượng
Cho dù toàn đá khô khan.

Vậy là hôm nay các cháy
Quyết không phải hạng buông tuồng
Mỗi đùi một chịp hoặc váy
Đố ai bảo tượng cởi truồng(!)

Mỗi mặt một thần ỏn ẻn
Đường cong ưỡn cứ gọi là
Phất phơ một tà... thèn thẹn
Chẳng thà, thôi cứ phô ra(!)

P/S: Ảnh tại Khu du lịch Hòn Dáu - Hải Phòng







26 tháng 3, 2018

TRAI MƯỜNG



Núm nhau mẹ ghép lộc rừng
Cho chân thêm cứng, cho lưng thêm trường
Cho gan mài mỏng chín phương
Cho tim thắp đỏ đồi nương ruộng đồng
Vai không mỏi chuyện gánh gồng
Chí không nhụt trước trăm sông thét gào
Giữa trời không thấp chẳng cao
Dời non vừa đủ nhốt vào góc sân
Buồn thì ngửa cổ trối trân
Đến sao cũng phải rụng gần rụng xa
Giữa rừng như thể sơn ca
Giữa cơn no đói thì là vó câu
Giang sơn đội cả trên đầu
Trăm năm một kiếp nông sâu đi về…

Anh hùng khắp nẻo chân quê
Nhưng xin gục giữa đê mê… trai mường!

Đào Viên Sơn, ngày thanh niên 26/03/2018

6 tháng 3, 2018

NGHỀ GIÁO BÂY GIỜ CÓ THẬT RẺ HƠN RAU?


(Tặng vợ và các thầy cô giáo sau bao chuyện đau lòng!)



Vợ mình làm cô giáo
Liệu có giấu mình không
Chuyện học sinh hỗn láo
Nói những câu nhói lòng?

Có khi nào vợ phải
Quỳ gối giữa giảng đường?
Và khi nào tê tái
Chỉ vì mấy đồng lương?

Rồi những khi vợ khóc
Mà mình lại không hay?
Liệu những ngày mệt nhọc
Có phải vì… tai bay?

Thời nay đành là thế
Học sinh mấy em ngoan
Ra đường là như thể
Chẳng có gì liên quan!

Những khi vì cơm áo
Phải ngậm cát sạn nghề!
Cả những khi vị đạo
Không nỡ để cười chê!

Vợ mình là cô giáo
Cũng nhiều khi mắt sưng
Dù miệng cười đạo mạo
Nhưng tim thì rưng rưng!

                                        Viết cho nỗi buồn vô tận, 06.04.2018


5 tháng 3, 2018

VIẾT CHO 8/3



Hái một nhành thơm ngát
Tặng nồng nàn tháng ba
Khơi dòng tim ngột ngạt
Chan hòa vào bao la!

25 tháng 2, 2018

LINH TINH


Mỗi năm hoa đào nở
Lại thấy họ nhà Gàn
Áo xanh và áo đỏ
Trên núi không người qua!

14 tháng 2, 2018

TÌNH NHÂN

Trong hình ảnh có thể có: một hoặc nhiều người và cận cảnh

Mình không có lễ tình nhân
Bởi chưng đằm thắm cả ngần ấy duyên
Thiên cơ sắp đặt căn nguyên
Chứ người toan tính thề nguyền được đâu
Trải trăm thử thách nông sâu
Chia vui ngàn nẻo, sẻ sầu vạn phương
Thầm neo đầy ắp chín đường
Ở đâu thì cũng mười thương, vẹn mười
Thật không uổng kiếp làm người
Và không hình án miệng đời khen chê
Tự ban cho cái chân quê
Làm nên một thói đam mê giữa trần…

Cũng vì vụng miệng biếng chân
Cho nên mất lễ tình nhân kiếp này!

Ngày tưởng nhớ một vị Thánh tử vì Đạo Kito giáo, rồi chọn làm ngày "Tôn vinh tình yêu"; 14.02.2018

1 tháng 2, 2018

TẾT NÀY CON CÓ VỀ NHÀ?



Nhật Linh con ơi!

Quê mình chuẩn bị đón tết
Hoa đào, áo thắm khắp nơi
Trẻ em muôn nhà háo hức
Còn con? Sao lệ cứ rơi!

Đã gần một năm rồi nhỉ?
Con mải chơi chẳng thèm về
Thôi thì, tết này con nhé
Về đi, kẻo bạn cười chê!

Bên nhà, mấy nay lạnh lắm
Nơi con, áo ấm đủ không?
Mải chơi thể nào cũng cảm…
Nghĩ là, chú lại ra trông!

Bên nhà, 5 vạn người thân
Đang đòi giúp con CHÂN LÝ
Tất cả yêu con muôn phần
Tặng con 5 vạn chữ ký!

         
                      Bố bé Nhật Linh thất thần đứng xin chữ ký ủng hộ cho con tại Nhật

Dù ở đâu, con yên chí
Tất cả đất nước bên con
Tất cả,… đêm nay cùng nghĩ
Bên con, bên con, bên con!

* Hãy chia sẻ để CON GÁI NHẬT LINH của chúng ta sớm tìm được công lý, sớm siêu thoát, và SỚM ĐƯỢC VỀ QUÊ HƯƠNG VIỆT NAM ăn tết các bạn nhé! Trân trọng nhiều!

Ngày mà bé cần 50.000 chữ ký ủng hộ để phiên xử sớm diễn ra đúng người, đúng tội, 01.02.2018


31 tháng 1, 2018

MÁU ĐẮNG


  
            Trời chưa bảnh, ông Khặc đã quăng chiếc ấm đun cà phê méo như bị trâu giẫm ra giữa nhà:
            - Uống sáng đi!
            Thoạt nghe cứ như thực đơn xa xỉ của một đại gia tầm cỡ. Ăn sáng xong, ngồi nhâm nhi li cà phê chè nguyên chất, nóng hổi đến độ khói vẫn còn vương vất trên mép mỗi lần nhấp; rồi ngắm bình minh vươn vai, rồi vểnh tai hóng tiếng chim rừng như hớp hồn nhau, từ lưng chừng trời...

ĐÓN LẠNH TRÊN ĐỈNH... U50


Giời như giấu tuyết trong chăn
Mùa đang giận dỗi, học hằn gì đây
Nước nguồn ngưng cả trên mây
Suối như dòng cứng thì vầy làm sao
Mới vừa qua tuổi ước ao
Vập vào cực hạn, lạnh nào lạnh hơn
Mùa xuân cất tiếng khóc hờn
Nụ vừa chớm hé đã gờn gợn hương
Bước sang hết tuổi trộm thương
Lạnh liền nhắc đủ mọi đường nhân sinh
Co ro trong cõi vô hình
Mới hay lạnh cũng vô tình như ai…

Với tay kéo cái ban mai
Đắp cho ấm lấy một vài hoa râm!

Viết cho ngày sun hết cả… sun; 31.01.2018



27 tháng 1, 2018

U23 VIỆT NAM - CÁC EM LÀ NHỮNG NHÀ VÔ ĐỊCH


Khi bước vào giải đấu:
họ coi các em - Đội tuyển của chúng ta là "vật" lót đường
chả ai thèm chấp!


Khi vào tứ kết:
các em chơi như những anh hùng
kiên cường và quả cảm!
Họ cho rằng vận may đã giúp đỡ các em(?)

Khi bước vào bán kết:
các em chơi với tâm thế của một nhà vô địch!
Họ bắt đầu nhìn các em bằng con mắt thán phục(!)



Vào trận chung kết:
Các em chơi với tất cả phi thường!
- Giá băng ngăn cản các em đến với chiếc cúp, vì ban bật bóng nhanh, bóng ngắn, trồng cánh, xẻ nách, phối hợp trung lộ… - thế mạnh của người Việt ta bỗng chốc bị phá sản.
- Cái lạnh là khắc tinh của thể hình đối với các em, khiến cho những pha bóng bổng vốn là thế mạnh của đối phương, chúng ta càng thêm bất lợi!
- Các em lần đầu tiên phải chơi một trận trong hoàn cảnh, mà nếu là tôi sẽ chỉ nằm ở trong chăn và đá trong chăn!
- Những đôi giầy mới ngăn cản các em đến với chiếc cúp, vì tất cả những người từng đi giầy đều biết, nếu giầy chưa cũ thì không thể đá!
Khi bóng lăn, tôi đã nghĩ kết quả trận đấu sẽ được đối phương định đoạn ngay trong hiệp 1!


Thế nhưng:
Các em đã chơi với cái đầu của những nhà khoa học!
Các em chơi với trái tim, lá phổi và những đôi chân bằng sắt, bằng đồng!
Các em chơi với thứ tinh thần thuộc về thần thánh!

Chúng ta chỉ chịu khuất phục số phận vào đúng những giây cuối cùng, sau gần 120 phút chiến đấu bằng cả sinh mạng, trong tư thế của những vị anh hùng kiên cường, bất khuất!

Với tôi, các em là những nhà vô địch!
Với Việt Nam, các em là những nhà vô địch!
Với Đông Nam Á, các em là những nhà vô địch!
Với những người chơi bóng trên khắp trái đất này, các em là những nhà vô địch!

VÀ TÔI ĐÃ BẬT KHÓC!
Bây giờ vẫn đang khóc, vì tôi thực sự không biết các em chiến đấu bằng thứ tinh thần gì?
Chỉ biết, chắc chắn biết, các em chiến đấu bằng động lực VIỆT NAM!

U23 - CÁNH CHIM KỲ DIỆU CỦA BÓNG ĐÁ VIỆT!

Cảm xúc ghi nhanh sau trận chung kết Giải vô địch U23 Châu Á 2018: Việt Nam - Uzbekistan