Bao nhiêu cay đắng ngọt bùi
Chặng mình phủ thảm chông gai
Sống lâu nên mốc, ở dài thành men
Chốn người chật chội như ken
Chốn cây lá cỏ thì thèn thẹn nhân
Sướng mình lại tội bàn chân
Góp gom cơ cực thành thân mộc đào
Xin đời một giọt ngọt ngào
Rấm vào từng thớ ước ao bốn mùa
Xuân cho ngải, hạ tặng bùa
Mười phương cho đủ được thua, vui buồn
Linh chi dưỡng ở phép khuôn
Quý nhờ nuôi máu từ nguồn ưu tư…
Giữa miền sương khói thực hư
Cựa hồn chạm phải ngọt lừ mộng ru!
Trại
đào viên, 13.02.2018
Không có nhận xét nào :
Đăng nhận xét