(Tiếng khóc của một
em bé mất cha)
Cam tâm
phúc phận đói nghèo
Cái hôm cha bước ra
tòa
Nhà ta khóc, thiên
hạ cười
Danh gia bỗng chốc
vàng mười hóa than
Làm con chỉ biết vấn
an
Bằng hai con mắt
ngập tràn lệ châu
Bây giờ con biết về
đâu
Mênh mông núi dựng
sông sâu mịt mờ
Tương lai vốn đã dật
dờ
Vắng cha, mất mẹ vật
vờ vậy thôi
Đói lòng ăn kiếp mồ
côi
Khát lòng uống giọt
mồ hôi qua ngày
Nhìn đời như nợ như
vay
Sống mà như đọa như
đày nghiệt nhau
Người ta khăn trắng
trên đầu
Còn con khăn trắng
để đâu bây giờ?
Giá mà cha, mẹ làm
ngơ
Trước đồng tiền vốn
dáy dơ bạc bèo
Thì đâu đến đận họa
gieo xuống đời…
Một mình con khóc
con ơi!
Vẫn chưa vọng đến
rụng rời dở dang…
Mường Ảng,
21.10.2007
Không có nhận xét nào :
Đăng nhận xét