(Tặng một sơn nữ)
Em ơi, nhận quả còn này
Cớ gì phải bỏ đi đâu
Để cho tiếng sáo canh thâu lỡ làng
Nỡ quên nét váy dịu dàng
Khăn piêu áo cóm điệu đàng thướt tha
Em đi, cây lúa xót xa
Đường thoi nhớ ngón tay ngà của ai
Sao hôm buồn nhớ sao mai
Đồi thơm lũng ngọt con nai quên về
Bất ngờ nhặt chút chân quê
Thoáng hình bóng cũ mà tê tái mình
Thói đời bạc cái tươi xinh
Hồng nhan ngơ ngác rẻ khinh phũ phàng
Làm người ai chẳng sang ngang
Người sang một bận em sang một đời
Nỡ đành hoa rụng nhuỵ rơi
Trăm cơn gió táp tơi bời cả trăm...
Về đi, tìm lại tháng năm
Luống cày thẳng sá, nong tằm bén dâu...
Mường
Ảng, 31.07.2008
Không có nhận xét nào :
Đăng nhận xét