Sao không bán quách em đi
Rồi đem mua lấy một bi cuối cùng
Xong xuôi, cầm cái mịt mùng
Nhọc tâm ném đến trập trùng xa xăm…
Tin anh danh diện vỡ vằm
Yêu anh hoài bão nỡ nằm còng queo
Một đàn con bé nhóc nheo
Bỏ trường ra chợ lật lèo nuôi nhau
Mỗi ăn là một miếng đau
Xem ra nào có kiếp sau mà làm
Lời xưa cộng khổ đồng cam
Bây giờ hóa ngọn khói lam nhạt nhòa
Vịn đời vào cõi xa hoa
Tự hào vì chẳng nhận ra nỗi mình
Mai này xong kiếp phù sinh
Vẫn còn nợ chút đinh ninh làm người
Lỡ tay đánh vỡ vàng mười
Đi lành lặn những khóc cười ngu ngơ
Một đời tỉnh tỉnh mơ mơ
Tương lai còn mỗi vu vơ học hằn
Song sinh bán kiếp nhọc nhằn
Mua về hai nỗi ăn năn bọn mình…
Giờ anh bán nhục cầu vinh
Em xin làm chút đơn linh muộn màng
Em xin làm chút vội vàng
Em xin làm chút thẽ thàng ngày xưa
Lạy giời cho một trận mưa
Để anh gột kiếp đời thừa trôi đi…
Mường Ảng, 21.10.2007
Không có nhận xét nào :
Đăng nhận xét