Lâu rồi em bỏ tiếng ta
Dẫn tour khách ngoại qua ngày
Lật từng bộ mặt dạn dày. Anh đâu?
Vừa xong mẹ mới dỡ cầu
Hồn kiều quyết ở dưới sâu không về
Đớn đau thân phận gái quê
Bị Tây cưỡng bức thảm thê giữa đồng
Vậy là gia phả bỏ không
Vậy là chẳng được vào trong từ đường…
Cách gì hun hút đại dương
Cách gì mấy chục năm trường, bặt thinh
Ngày xưa súng đạn vô tình
Đất tròn hai nửa, chúng mình hai xa
Cha mình cầm kiếp Lang-sa
Mẹ mình lang chạ, mình là lang dân…
Giờ người chuộng thiện chuộng thân
Em mong mỏi cuộc tiến gần đến nhau
Da đen, mũi lõ, tóc nâu
Loăn xoăn đã bớt đớn đau má đào
Chỉ mong tất tả thấp cao
Tìm trong tấp nập thể nào cũng ra
Người như cơn gió la cà
Ra đi biền biệt những là thiên thu…
Đồng nhà nắc nỏm tiếng gù
Vỗ yên một cuộc hận thù song sinh
Cha mình cướp nước mẹ mình
Cướp luôn cả cái nghĩa tình làng quê
Chiều nào cũng mỏi nón mê
Em đeo sùm sụp lối về lặng thênh…
Đồng Lềnh, 07.05.2011
Không có nhận xét nào :
Đăng nhận xét