Lớn từ cuối ruộng bậc thang
Hàng hiên khuất giữa ngổn ngang
sao trời
Tờ khuya đã tiếng nhạn giời
Giục vào cày cuốc mấy lời non xanh
Cỏ hoang trải nghiệm mong manh
Tiếng sương gõ khẽ vào cành lá rơi
Chiều chiều thả tóc ra phơi
Hoàng hôn buông những rụng rời cỏ
cây
Đỉnh này cất giọng vơi đầy
Chỏm kia dạo khúc gió mây cạn mòn
Thầm thì vào giấc ngủ non
Chập chờn mộng mị, chon von nghẹn ngào
Lên trời nghe cỏ xôn xao
Khăn piêu áo cóm cồn cào tháng năm…
Đỉnh Cỏ, 29.04.2011


Không có nhận xét nào :
Đăng nhận xét