19 tháng 2, 2013

NGẬP NGỪNG THÔN SƠN




Thì vừa từ giã tuổi thơ
Gót sen đâu đã tỏ mờ đường chênh
Mây len vào gối bồng bềnh
Một miền xanh thẳm đến thênh thênh. Rừng!

Gánh gồng tiễn tuổi eo lưng
Nét thôn sơn cứ ngập ngừng thôn sơn
Con đường chữ nghĩa chan trơn
Mù vừa kịp xóa đã nhơn nhơn. Mù!

Má hồng nhập chốn phòng ru
Khóm xuân chợt hóa hồn thu xạc xào
Gả thân khỏi chốn chênh chao
Bập vào ngưỡng lạ xiết lao đao. Bần!

Mới vừa lột xác cõi nhân
Đã lơ lửng giữa ngàn cân đỉnh đầu
Phập phồng một tiếng vó câu
Gõ muôn lời vách thỉnh cầu. Tảo hôn!


Thôn sơn địu tiếng sơn thôn
Oa oa chày khóc, nhịp chồn đường mây
Chênh vênh một nét hao gầy
Khắc lên bờ núi hây hây. Giật mình!

                                                               Đỉnh Linh Sơn, 26.04.2011

Không có nhận xét nào :

Đăng nhận xét