19 tháng 2, 2013

THIÊN VƯƠNG BỎ LẠI


Bao mùa trăng gác lên cây
Là ngần ấy cuộc đường mây cũng mòn
Phía nào cũng đỉnh chon von
Bàn chân bỏ lại núi non mỏi chồn
Hoa văn thôi những khát cồn
Đường thêu dang dở, váy vồn vã xoay
Trai đinh ngượng nghịu con quay
Mũi tên sợ gió trên tay, lạc tầm
Gái môi đỏ gượng nhịp cầm
Ngựa đua hí tiếng lặng câm giữa mường 
Chiều quên vàng xuống góc nương
Lúa ngô quên vá vết thương xé lòng
 Nền nhà cỏ mọc từ trong
Mái hoang vẽ một vệt ròng vào thu
Tuổi tiên sướt mướt sương mù
Má đào bợt bạt, mắt u uẩn sầu
Chẳng còn thấy tiếng vó câu
Cuộc vui nối ống hai đầu... đứt dây
Thiên Vương bỏ lại cỏ cây
Cuốn kinh và một ông thầy… vô sư
Và thêm một cuộc di cư
Cứ đi, đi đến tương tư cũng mòn…


                                                      Núi Trùng Súa Lùng, 16.05.2011

Không có nhận xét nào :

Đăng nhận xét