Không phải là những gã cù lần, cũng
chẳng là loại đàn ông bất lực hay đui què mẻ sứt, mà chỉ tại yêu vợ quá, hóa…
điên! Họ sẵn sàng phi thân vào vai một “cán bộ thi hành pháp luật”… để “phạt
vạ” những kẻ chim chuột vợ, con, em… mình. Khi trò chơi đã cũ, chẳng có “dê”
nào ngu ngơ vướng bẫy nữa thì về, mở rộng cánh cửa nhà mình để bán… hàng vợ(!)
Cuộc làm tiền chỉ suôn sẻ khi các ông chồng bị tống cổ sang nhà hàng xóm uống
nước chè đến khuya, thậm chí ra riêng để vợ ở nhà tự do… hú hí.
Dê con mắc
bẫy…
Thành là người Ninh
Bình, lên Điện Biên làm nghề cai cầu đường đã vài năm. Gần tết, Thành thanh
toán tất cả các công trình đã làm trong năm được 57 triệu 800 ngàn đồng. Tâm sự
với bạn bè, Thành bảo ước mơ của bố Thành là làm được một chiếc bể thông minh
hứng nước mưa trên cát. Quê Thành ở ven biển, cát phủ trắng cả gầm giường, nước
nhiễm mặn chẳng cây gì lên được. Theo các nhà khoa học, để làm được một chiếc
bể cát 100m3 phải mất
70 triệu. Bố Thành đã bán đàn dê được hơn 10 triệu, cộng với 57 triệu Thành có
thì chỉ cần vay thêm suất xóa đói giảm nghèo của mẹ là ước nguyện có nước sử
dụng quanh năm trở thành hiện thực. Trước khi về quê, Thành mời bạn bè đi nhậu
một bữa để chia tay, vì năm sau dự định đi làm nơi khác. Tan tiệc rượu các bạn
gái về trước, Thành lại rủ 3 người bạn trai đi ca 2, cà phê karaoke ở quán giải
khát Ban trắng. Hát được một lúc, 3 người bạn cáo say ra về, Thành vào thanh
toán thì được chị chủ quán rủ ở lại… “yêu” chị.
Chị T. vốn là người đứng đắn, không có
tiền sử là gái chạy, hay tiếp viên nhà hàng… Chị nói đã yêu Thành từ lâu nhưng
không có dịp thổ lộ. Thành cảm động lắm nhưng không dám vì sợ chồng chị biết.
Chị bảo, chồng chị đi công tác xa nửa tháng nữa mới về. Thành còn đang ngập
ngừng thì bị chị kéo vào lòng. Sinh lý đàn ông trỗi dậy, cộng với tò mò vì
Thành chưa từng được yêu và được hưởng cái hương vị khác giới mà nhiều đàn anh
vẫn tấm tắc. Vậy là Thành và chị T. quấn lấy nhau. Nụ hôn đầu đời Thành không
nghĩ lại được trao cho phụ nữ hơn tới 2 chục tuổi, nhưng còn đẹp và quyến rũ.
Chị T. dắt Thành vào giường, cả hai trút đến những vuông vải cuối trên người.
Trong ánh đèn ngủ, Thành choáng ngợp trước một cơ thể gợi dục của người phụ nữ
trung niên, mà đã 20 tuổi đời Thành chưa từng được chiêm ngưỡng. Đúng lúc Thành
mê mẩn đổ ập xuống người bà chị yêu quý thì đèn phòng bật sáng. Chồng T. từ
trong tủ quần áo vọt ra, cháu gọi T. bằng mợ từ gầm giường ngoi lên… T. và
Thành bị ép để nguyên “hiện trường”, quỳ bẹp vào góc phòng chờ người đàn ông
đang lên cơn hồng hộc, viết giấy buộc Thành trả một khoản nợ “không có thật”
bằng với số tiền lục được trong người Thành là 57 triệu. Sau khi bị buộc phải
ký vào giấy trả nợ để đổi lấy một nhát kiếm bổ thẳng vào cái của “làm nhục vợ
người khác”, Thành đau đớn bước ra đường, khi mà khuân hình cuối cùng còn sót
lại trong mắt là cảnh hai kẻ thợ săn vồ lấy cục tiền, rồi hôn nhau chùn chụt…
…dê già cũng mắc bẫy…
Không non dại như
Thành, thầy Chính đã ngoài 50, là
hiệu trưởng của một trường THPT ở huyện T. Từng trải, lại làm quản lý nhiều năm
và được Sở giáo dục đánh giá là cán bộ gương mẫu… . Hơn chục năm lãnh đạo
trường, thầy Chính đưa mặt bằng giáo dục ở đây từ tốp cuối lên ngôi thứ 3, sau
trường chuyên của tỉnh, và trường trung tâm thành phố. Không ai nhớ nổi đã có
bao nhiêu người trưởng thành nhờ sự dìu dắt, giúp đỡ của thầy. Học trò thầy có
người đang làm chủ tịch huyện, có người giữ chức trưởng một ngành của tỉnh, có
người trở thành giám đốc công ty tư nhân giàu có... Sắp đến tuổi về hưu, thầy
không còn ham phấn đấu nữa, mà tránh đường cho lớp trẻ, để chuẩn bị một cuộc về
nghỉ thảnh thơi, an lạc.
Mùa thi học sinh giỏi năm ngoái,
trường không còn ai nên đích thân thầy dẫn đoàn học trò đi thi học sinh giỏi
cấp tỉnh. Thầy được ưu tiên một phòng tại khách sạn Mini. Sau bữa liên hoan ra
quân, thầy dặn dò kỹ lưỡng từng em, rồi về khách sạn, khóa trái phòng đi ngủ.
Vừa ngả lưng xuống giường thì nghe tiếng Hương - cô học trò cưng - nhờ thầy
giảng bài. Thầy Chính ra mở cửa. Cô học trò tay cầm quyển sách giáo khoa toán
lớp 10, tóc vén lộ gáy, mặc áo hai dây, váy mini cao quá gối. Thấy thầy có vẻ
ngần ngại, Hương ào vào phòng tự nhiên như một cô con gái nhỏ: “Thầy giải giúp
em bài toán…”.
Không kịp để cho thầy phản ứng, Hương
sán lại chìa cho thầy xem những bài toán đã gạch chân sẵn. Thầy Chính tỏ ra ái
ngại, nhưng rồi cũng quen dần vì thấy Hương ngây thơ, dường như chưa biết gì về
chuyện “nam nữ”. Với lại trong phòng vắng chẳng ai biết nên thầy không nhắc nhở
chuyện Hương cứ áp ngực vào lưng thầy mà nghe giảng. Đến khi người thầy nóng
ran, cảm nhận được tim Hương đang run lên từng cơn ràn rạt, thì bất thình lình
Hương đu lấy cổ thầy, đặt nụ hôn lên môi thầy trong trạng thái đờ đẫn và khao
khát: “Anh yêu!” Hương thì thầm. Thầy Chính đã không đứng vững trước cơ thể như
một ngọn đuốc đang bốc lên hừng hực. Điện phòng phụt tắt… . Đột nhiên Hương có
điện thoại, Hương với tay tắt, rồi vít cổ thầy xuống hôn say đắm. Thầy Chính
không hề biết hành động ấy lại là ám hiệu mà Hương đã thỏa thuận trước để ấn
định hành động với bố và anh trai. Cánh cửa phòng bất ngờ bị xô mạnh. Đèn phòng
bật sáng. Nòng máy ảnh, máy cammara chõ vào hai sự lõa lồ… Sau vụ “dụ dỗ, cưỡng
hiếp trẻ vị thành niên” ấy, thầy Chính đã phải mua lại danh dự và địa vị của
mình với cái giá lên tới 400 triệu đồng. Còn cô trò yêu quý, khi đã “úp sọt”
thầy, bỏ học, bỏ luôn cả nhà đi biệt dạng.
…và, ông chồng bù nhìn…
Đang ngồi
uống nước ở bàn trà, thì Tuân bị vợ đuổi sang nhà hàng xóm vì… nhà có “khách”.
Vốn là một sĩ quan quân đội, tốt nghiệp Học viện chính trị quốc gia, Tuân nghe
Chuyên (vợ Tuân) tỉ tê chuyển ngành về quê vợ ở huyện A. làm trưởng công an xã.
Chuyên vốn là một thiếu nữ đẹp nức tiếng khắp tỉnh ĐB, học dở cao đẳng sư phạm
do tính tình bát ngát. Hai người gặp nhau, yêu nhau đến nỗi quên cả thân phận
của hai kẻ “vô gia cư” không tiền, không gạo. Thời gian đầu khó khăn dường như
chẳng là gì. Nhưng đến khi Chuyên sinh đứa con trai đầu lòng, cảnh nhà mới thật
sự rơi vào bi đát. Ngày ra xã lấy 200 ngàn tiền lương, tối về Tuân phải bốc vác
thuê cho mấy bà hàng xáo. Một hôm, Chuyên bàn với Tuân giăng bẫy một tay cán bộ
tài chính tỉnh về công tác, liền bị Tuân phản đối dữ dội. Ngày tháng trôi đi
với trăm đường túng bấn. Chuyên thường xuyên gây sự và đòi Tuân đem về những
khoản tiền không thể. Thế rồi Chuyên tuyên bố: “Nếu anh không nuôi nổi tôi thì
chia tay”. Tuân không chịu. Biết Tuân yêu mình, Chuyên lấn tới: “Vậy thì để tôi
cặp bồ lấy tiền nuôi anh, nuôi con”. Và rồi Chuyên làm thật. Tuân bỏ việc rong
ruổi cả tháng trời mới tìm được vợ. Lần sau Chuyên lại bỏ nhà đi, khi về mang
theo cả chiếc xe Dream Thái, và hàng chục triệu tiền mặt. Dần dà sau đó, Chuyên
nhận được cả đống giấy mời lĩnh hàng trăm triệu tại bưu cục huyện. Cuối cùng,
để giữ vợ, Tuân phải chấp nhận cho Chuyên mở nghề “giăng bẫy” đám đàn ông sai
vàng nhiều đất, thì Chuyên mới ở nhà..
Sau nhiều thời gian theo dõi, lên
phương án. Vụ đầu tiên Tuân theo Chuyên úp được một tay đội trưởng đội cảnh sát
giao thông, thu về hơn 20 triệu. Vụ thứ 2, rồi vụ thứ ba chót lọt. Đến vụ thứ
4, Chuyên phối hợp với Tuân bắt một tay cai thầu xây dựng. Đến bài moi tiền,
tay kia chỉ nhất trí đưa 10 triệu trong khi Tuân y kế hoạch đòi những 50 triệu.
Cuối cùng, vợ chồng Tuân và tay cai thầu kéo nhau ra tòa. Từ lá đơn kiện “cưỡng
dâm” của Tuân, tòa sử thành “thông dâm”, cả Chuyên và “con dê” kia đều bị nột
phạt 500 ngàn. Mất tiền, mất mặt lại mất cả nghề, vì không ai còn dám đến gần
Chuyên nữa. Vậy là Chuyên đành xoay ra mở quán hát và nuôi gái. Tuân không bằng
lòng bởi những gì anh đã làm quả thực vượt quá khuân thước đạo đức và sức chịu
đựng của anh, nên nhiều lần nổ ra xô xát với vợ. Chuyên không những không nghe
Tuân mà liên tục viết đơn bắt chồng ký để rảnh rang hành nghề. Tuân một hai
không chịu ký, với hy vọng bằng tình yêu của mình sẽ khiến Chuyên nghĩ và làm
lại. Vậy là Chuyên dùng tiền tự bán dâm, tiền hoa hồng nuôi gái bán dâm… làm
cho Tuân một gian nhà khác, và cấm vận hoàn toàn chuyện chăn gối. Ngày ngày
Chuyên sai nữ tiếp viên karaoke bưng sang cho Tuân một tô cơm, canh hổ lốn. Vài
ngày Chuyên lại cho các em sang chỗ Tuân để giải quyết giúp Tuân những bức xúc.
Có người bảo Tuân: “Nó là vợ mình, chấp nhận cho nó làm đĩ thì thôi không nói
nữa, nhưng chuyện kia thì phải hưởng chứ. Nó không cho à? Thì đè nó ra, giữa
đường giữa chợ cũng chẳng ai cười đâu”.
Thiên hạ gọi Tuân là “thằng bù nhìn”,
“thằng mất chất”… không đủ dũng khí buông khỏi cái cạp quần vợ. Chẳng biết rồi
Tuân và Chuyên còn có thêm những khái niệm sống nào nữa để đóng góp cho cái xã
hội vốn đầy rẫy sự “giật mình” này… Chỉ biết, không riêng gì Tuân, chúng tôi đã
từng diện kiến vài trường hợp như thế, nhưng vợ chồng Tuân vẫn là điển hình cho
sự “mười phân vẹn mười” của người đàn ông, mà lại cam chịu cảnh trớ trêu xảy ra
ngay trên giường của mình(!) Vợ chồng Tuân sống như vậy đã 6 - 7 năm nay. Nhìn
bề ngoài chẳng ai thấy Tuân mảy may đau khổ. Thậm chí, Tuân còn xin vào làm cán
bộ Nhà nước, với trình độ, năng lực và sự tận tụy của mình, Tuân luôn nhận được
những đánh giá tốt nhất.
Có lẽ chỉ còn biết lý giải rằng, có
thể vì quá yêu vợ nên Tuân để cô ấy làm tất cả những gì mà Chuyên cảm thấy hạnh
phúc?
Không có nhận xét nào :
Đăng nhận xét