17 tháng 9, 2016

TƠ TRỜI ĐỎNG ĐẢNH


Tôi như là túp lều nương
Quanh năm hứng cái thất thường trời ban

Hễ mưa là ướt chứa chan
Nắng thì như đổ lửa hàn vào trong
Cho người ghé bước long đong
Và cho năm tháng đèo bòng gió sương
Che không ấm nổi yêu thương
Thế nên em phải vấn vương tơ trời
Cũng là một kiếp con người
Sao không chọn phận thảnh thơi cho mình
Vẫn là biết lỗi mùa sinh
Nhầm luôn ngày của Thiên hình, yểu vong
Chỉ còn biết mỗi thầm mong
Tơ trời đỏng đảnh trong lòng chân phương
Cho em buộc sợi vấn vương
Vào cơn mơ ngủ bất thường chiều nay...

Sơn Viên, 17.09.2016


Không có nhận xét nào :

Đăng nhận xét