Đã bao đời
giữa rừng xanh núi thẳm
những con
đường
giăng ngang,
vắt qua,
nắng không nhòa, mưa không mất.
Đá!
Đất!
dài thườn như năm như tháng.
Đêm.
Ngày.
Tối.
Sáng.
Chăm chỉ, cần cù
nâng đỡ những bàn chân.
Người đi trước,
gót chân
đập vào
mặt người sau.
Dựng đứng!
Ai đó đi ngang đã từng ngẫu hứng
thành thơ
thành văn
thành khúc ca
những
con đường núi.
Nhưng ít ai bỏ công đi tìm
bao kiếp người
đêm,
ngày,
tối,
sáng,
gắn chặt đời mình,
với niềm vui,
nỗi buồn,
cùng những con đường núi!
Đèo Ca Ra Vô - Lai Châu, 10.02.2001
Không có nhận xét nào :
Đăng nhận xét