Nhà có tiệc.
Cha sai ra đầu sàn đánh ba hồi mõ
rượu đặt lên môi đánh một
hồi kết ước
những anh
em ở xa không đến được
gói phần quà gửi người đón tận nơi.
Khi đã say
rượu cạn
tiệc vơi.
Còn ngất ngưởng hát mừng nhau lời cảm ơn chủ,
khách
Đuốc tre ngâm sáng rực, chủ nhà trao làm ấm
đên khuya lạnh
từng cặp,
từng đôi
đưa,
đón,
ngả
nghiêng đi.
Niềm vui một nhà mà cả bản cùng vui
Tối tầm tã mưa mẹ ốm sốt ngủ vùi
nghe mõ rúc vẫn giục cha mau
đến
đừng để kẻ
họ người làng không phục mến
mà mất đi tình bản mường tôi.
Dẫu đất có sụt
trời có vỡ đôi
cỗ vẫn cứ
hết
khách phải dìu
phải cõng.
Có như thế mới thực lòng, thực bụng
mới hết dạ với nhau
mới là
nhau!
Tôi đã từng bế cha vượt qua cả thung sâu
đêm lạnh buốt, bước thú rừng
quanh quẩn...
Hôm nay tôi trở về nghe mõ khuya chất ngất
mà
chẳng thua gì những thiệp hồng, những lời mời cao sang nhất
Cha già không thể đi nên kéo tôi
bí mật
dúi vào tim
tôi một thoáng
Mường!
Cao
Sơn - Mai Sơn, 1.2.2001
Không có nhận xét nào :
Đăng nhận xét