Với tay là chạm vào rừng
Nửa đêm chạm phải tưng bừng tiếng chim
Bốn mùa cất chật con tim
Một miền cỏ dại mỏi tìm long lanh.
Chắt chiu những giọt mong manh
Xây lâu đài giữa lòng lành ngàn năm
Bện dây ký ức xa xăm
Nối đơn phương với trăng rằm thanh tao.
Mùa yêu về đậu bờ rào
Ríu ran tiếng hót rụng vào hồn nhau
Đôi vòng nhật nguyệt cỏ lau
Lỡ chân sống lạc giữa màu của tiên
Chẳng nào bằng sướng sơn viên
Với tay nhốt cái thiên nhiên vào nhà
Ống này đựng tiếng sơn ca
Lá kia gói một vài ba tiếng rừng
Ngày dài mở điệu rưng rưng
Lánh la lánh lót ý chừng xuân thu…
Sơn
Vân Gian 22.02.2012





Không có nhận xét nào :
Đăng nhận xét