Chiều rơi lững thững xuống đồng
Vai em vương giọt nắng hồng giữa xuân
Đàn cò vào vụ ái ân
Thi nhau trải đám mây ngần xênh xang
Từ trong làn nước mơ màng
Em đong những trắng ngỡ ngàng vào tôi
Tìm mình từ phía đầu môi
Tìm sang sợi khói đơn côi cuối chiều
Hương thơm ngát chốn cô liêu
Thơm lây sang cả cái điều vừa xong
Hoa cà phê trắng mỏi mong
Trắng vào bề bộn cả trong chỗ ngồi
Một vùng bờ mật ruộng xôi
Lau khô lấm tấm mồ hôi cho đời
Cuốc cày vừa đấy thảnh thơi
Đã cùng vị ngọt đất trời Mường Khoe
Giữa xuân chợt một tiếng ve
Nhắc vào vùng đất sắt se nỗi niềm
Cuối trời một mảnh lưỡi liềm
Sơn thôn lúng liếng mắt mềm bỏ quên…
Mường Khoe, 28.02.2012



Không có nhận xét nào :
Đăng nhận xét