Nỗi niềm phơi cả ra thơ
Bỗng dưng thành kẻ ngu ngơ, đáng đời!
Một ngày chợt thấy thảnh thơi
Ngu ngơ dưng bỗng đáng đời… ngu ngơ…
Điện Biên, 15.03.2009
Xin làm viên cuội cần cù // Vui lăn dưới đất buồn đu lên giời // An lành trong cõi thảnh thơi // Bỏ xa dăm bảy nhất thời hào quang...
Không có nhận xét nào :
Đăng nhận xét