Chị tôi khăn áo đi rồi
Hồi môn còn một chiếc nồi bỏ không
Hàng cau và một quãng đồng
Một giàn giầu thuốc… Không chồng, không con…
Miệng đời quở chị khô mòn
Chị tôi cười đến môi son má đào!
Chị nhường thiên hạ thanh tao
Phần mình chị bảo: “Biết nào đầy vơi…?”
Chị thề, nếu được lên giời
Mỗi năm một bận chị mời… nhà
tôi!
Bên vườn cau vẫn sóng đôi
Giàn giầu không tuổi chẳng ôi lá nào.
Quãng đồng giờ đã thành ao
Một năm hai lứa, gửi vào miền Nam …
Chị ơi! Hay khóc, hay làm
Để rồi lúc chết còn ham… giúp đời
Chiến trường, nay ngói đỏ tươi
Người đi năm ấy ngậm cười giầu sang…
Bảy mươi, chị mới sang ngang
Chín tầng địa ngục, họ hàng vắng tanh…
Thơ viết ngày giỗ chị,
15.05.2009
Không có nhận xét nào :
Đăng nhận xét