Ngựa già bỏ lại bên đường
Vứt như gánh nợ thập phương, nhẹ mình
Trời đày kiếp vật rẻ khinh
Một đời đông phạt tây chinh, vậy mà
Người ta an phận người ta
Còn mình cầm kiếp ngựa già, thế thôi
Bên đường nước đục, cỏ hôi
Thời gian vặn hết răng rồi còn đâu
Đêm mơ bể rộng sông sâu
Đường trường lửa đạn nhuộm mầu ngựa ô
Đời là một chuyến mang thồ
Cương ghì, gót thúc vào vô vào vàn
Đinh ninh một tiếng hí than
Đến khi xương rũa trắng ngàn mới vang…
Tố Như, như bắt được vàng
Nhân gian vứt ở cạnh đàng văn chương!
*
Mượn tứ thơ Ngựa bỏ bên thành của Nguyễn Du.
Mường Ảng 14.11.2012



Không có nhận xét nào :
Đăng nhận xét