(Viết
cho mẹ)
Mẹ không ăn được gì
đâu
Chỉ xin con một
miếng trầu vụng têm
Xong rồi bế mẹ ra
thềm
Năm năm một giấc
toàn đêm, thật dài
Mầu răng vì thế cũng
phai
Giàn trầu tìm
bến đầu thai, lụi tàn
Bàn tay sương gió
miên man
Quyết trầu
đỏ một sắc lan Tử hoàng
Ngắm gian nhà cũ
tuềnh toàng
Ngắm vườn rau
đắng tan hoang cuối chiều
Lệ nhòa đôi mắt đăm
chiêu
Bước dìu bước dắt
liêu xiêu bóng già…
Ăn trầu thì mở trầu ra
Một là thuốc độc, hai là mặn vôi *
Mẹ cười, mái tóc mây trôi
Sợ gì thuốc độc với vôi mặn mòi!
Tuổi già ngày tháng đưa thoi
Hôm nay thức giấc,
mẹ đòi trầu cay…
* Ca
dao.
Sơn
viên nhớ mẹ, 16.11.2012


Không có nhận xét nào :
Đăng nhận xét