Chợt về lục lọi ngày xưa
Tuổi hờn ngọt tóc gió mưa vô thường
Bất ngờ đáy mắt đơm hương
…
Cả đời cho tặng vàng mười
Để mang về một tràng cười dở dang
Chiêm bao thoáng gặp đoan trang
Vội vàng nhặt cái nhỡ nhàng đóng băng
Lòng thầm tâm niệm một đằng
Nhưng hồn bất chợt khăng khăng dại khờ
Sống cùng lạnh buốt cơn mơ
Vu vơ buộc cái vu vơ vào mình
Thôi thì em cứ làm thinh
Nhiều khi thật giả cho tình bớt đau
Xin trời một trận mưa mau
Dịu đi chút ít nhĩ nhàu thời gian.
***
Ngày mai ngậm ngải bẽ bàng
Vẫn xin một chút vội vàng hôm nay
Cho dù có phải đắng cay
Cho dù hóa kẻ ăn mày vu vơ!
Tuần Giáo, 21.06.2005
Không có nhận xét nào :
Đăng nhận xét