(Tặng Nhà văn Nguyễn Trần Bé)
Nợ mình anh trả xong chưa
Vàng ư ? Thử lửa mà xem
(Thì ra anh cũng cả thèm chóng phai)
Ngày mai, liệu có ngày mai?
Trời chia biệt một, anh hai ba phần
Giá mà đặt được lên cân
Anh thì trả chị ngàn lần không xong
Tựa đời vào chiếc cành cong
Khác nào chị cứ long đong cuối trời
Bây giờ cám cảnh chơi vơi
Bán con mắt trũng anh ơi chẳng giàu
Đoàn viên còn trốn ở đâu
Vịn đời vào cõi nông sâu kiếp người
Ước gì làm hạt vàng mười
Chị đem đổi lấy tiếng cười của anh…
Nông
Tiến - Tuyên Quang, 23.03.06
Không có nhận xét nào :
Đăng nhận xét