Vào ra tới tận giao thừa
Giàn giầu trĩu nặng sương đêm
Ngoài kia xe đã thưa thêm mấy phần
Con sào dưới bến trân trân
Buông neo đáy nước phân vân nỗi mình
Bởi lòng không kệ không kinh
Mỗi năm một dịp sóng tình khẽ reo
Ngõ chung vẫn giữ lối nghèo
Chờ em khăn áo về theo một người
Gặp nhau vẻn vẹn nét cười
Là mây tan hết là trời lại xanh…
Thế là anh lại là anh
Lại một năm nữa an lành chờ xuân…
Giao
thừa, 2004
Không có nhận xét nào :
Đăng nhận xét