19 tháng 2, 2013

BẢN TỰ TÌNH CỦA NÚI

Gặp em giữa chốn mây bay
Vòm ban nghến những nụ gầy thật kiêu
Sương non như chiếc khăn piêu
Bồng bềnh một dải đậu liều vào vai
Bên em nhấp chén Sùng Phài
Cho lòng ngơ ngẩn suốt hai kiếp liền
Giữa rừng thưởng phút tắm tiên
Em ơi, em khoác màu thiền lên cây!
Rửa đi, bắp lấm sợi mây
Lưng em lấm những khoảng đầy... mắt anh.

                   ***
Đi, đi chết đuối đầu gành
Hồn trôi tới đoạn vướng nhành tay em...

                                                                                      Cổng Trời, 15.07.2004

Không có nhận xét nào :

Đăng nhận xét