27 tháng 2, 2016

BAN NỞ RỒI...


"Ban nở rồi, lên Tây Bắc…" với anh
Câu thơ cũ nhắc như là điều ước
Ban năm nay, băng đóng cứng vào cành
Nụ ngấp nghé mãi mà không nở được.

Vì đâu có những vần thơ da diết
Để rừng ban cứ lặng lẽ thưa dần
Em cũng thế, ngày một xa biền biệt
Ban như người, ôm nụ đứng phân vân.

Mỏi mòn mãi rồi thì ban cũng nở
Như nụ cười em chỉ tặng một người
Hoa e ấp bởi vì hoa rất nhớ
Giữa gió Lào cháy bỏng nét thắm tươi.

Anh lặng bước dưới mùi hương thoang thoảng
Như thể bơ vơ trong cõi huyền xưa
Không uống rượu mà hồn say chếnh choáng
Ban múa xòe như sơn nữ, đu đưa.

Chim họa mi còn ngập ngừng tiếng hót
Nghếch tai nghe hoa thả sắc vào chiều
Cánh ban trắng giấu mình trong mắt ngọt
Cứ như là đang khắc khoải mùa yêu!

Ban nở rồi, lên Tây Bắc đi em!
Câu thơ cũ nhắc muôn vàn ước nguyện
Chim vẫn hót vào nóng bỏng khát thèm
Nỗi nhớ gọi anh, anh gọi vào lưu luyến!

                                                            
                                                          27.02.2016

Không có nhận xét nào :

Đăng nhận xét