(Tặng mình và các nhà văn trại sáng tác Điện
Biên Phủ, 2011)
Ngày nhà văn là đêm thâu
Ăn nhà văn là trà Tàu, mì tôm…
Nhà văn dưng dửng áo cơm
Nhà văn ở chỉ rạ rơm, nứa,
luồng
Nhà văn ăn nói buông tuồng
Mấy tuần một bận tắm truồng qua loa
Tóc râu chấy gãi, rận xoa
Ti vi thì chọc thủng loa, vỡ màn
Giam mình vào cõi cơ hàn
Đói ăn bớt chữ, khát chan tiếng lòng
Ra đường lật đật long đong
Ngang ngang ngược ngược như còng, như cua
Nhà văn chỉ biết gửi thưa
Với nàng nhân vật sớm trưa cùng mình
Say thì thích ngắm gái xinh
Tỉnh thì chữ nghĩa linh tinh đầy nhà
Bỏ ngoài tai mọi kêu ca
Bực mình là trốn đi xa mấy ngày…
Mười năm qua giống hôm nay
Nghèo đau nghèo đớn và say, và
khùng…
Điện Biên Phủ, 25.11.2011

Không có nhận xét nào :
Đăng nhận xét