(Tặng
đồn biên phòng 281 Giào San)
Có cô gái người Mông di cư
qua con
suối Pênh - Hồ nửa này là nước mẹ.
Cô hồn nhiên tắm
trên vai hằn những vết sẹo
áo cơm.
Khi lên bờ.
Cô không quên chiếc lu cở đựng đầy củ nâu mà
cô đã địu cả một
quãng đường dài vì sợ về nhà
lại đói !
Cô bỗng nhớ
ngày cha cô đẩy đổ nhà đi
theo Vàng Chứ học làm vua
cô bèn
theo cha, hy vọng ngày mai sẽ trở thành công chúa của
Vương Quốc Mông tự trị.
Hai cha con cùng đoàn người lạ
vượt biên đi về phương Bắc
gặp núi
đạp núi
gặp
suối tát suối
gặp
rừng đốt rừng
dựng nhà
trỉa rẫy.
Đến khi rừng hết
nước lũ
đất mòn
nhà
trôi
đoàn người lại đi tìm khu
rừng mới.
Đói kém vì nổi nênh
dốt nát vì mất học
bệnh tật
vì mục đích tự trị xa trời.
Để vớt vát
người ta bầu cha cô làm vua
và bầu cô làm công chúa
vì khi mộ
đạo bọn sứ giả đã nói: Nếu là người Vàng Chứ sẽ
được chia đất trên trời
lúc
đói kém người đắc đạo nhất (Vua) sẽ có phép biến cỏ cây
thành lúa
ngô, đất đá thành trâu bò, núi đồi thành nhà cửa.
Bây giờ không có đất ở trên trời
người ta kéo đến bắt cha cô
phải trả nợ đời cho họ!
Cô - gái 17 sau cơn nhiếp chính thay cha đã
già như bà lão 70!
đạo không biết
nhà không
biết
chữ không biết
chỉ biết đói rách vì di cư
cô bắt đầu
đi tìm bất kỳ nơi nào có bản
có bản là có các chàng trai...
Sáng cô đi múc nước lúc có nhiều người múc
nước
trưa cô đi rửa rau lúc có
nhiều người rửa rau
chiều cô
đi tắm lúc có nhiều người đi tắm
và gặp ai họ cũng gọi cô bằng bà, bằng mẹ!
Duy có một chàng trai người Kinh
ban ngày mặc áo xanh, ăn cơm
trắng, nói tiếng phổ thông
ban đêm
mặc áo chàm, ăn củ nâu, nói tiếng Mông
anh là lính Biên Phòng kiêm thầy giáo và kiêm
thầy thuốc
anh dạy chữ cho cô
chữa được
bệnh của cô
vì anh nghe tiếng kèn lá cô thổi và biết cô
mới 17 tuổi.
Anh gọi cô bằng: Em!
rồi mời cô và mọi người về
nơi ở cũ - nơi ngày xưa cô đã ra đi
mà hôm nay
trong ký ức cô không phải là rừng hoang thì
cũng là đất trọc.
Vậy là mặc cho con ma rừng ăn xác
cô quay về theo sự mách bảo
của con tim...
Chiếc lu cở củ nâu bỗng trở nên nặng trĩu khi
cô nhìn thấy
những thửa ruộng bậc
thang xanh mướt ở chính cái nơi khô
cằn
cha cô đã bỏ.
Cô không còn thấy gió lạnh thấu xương khi mắt
gặp phải
những mái ngói đỏ tươi.
Từ đầu bản
hai hàng người mặc áo xanh
sao giống nhau như sinh cùng lúc
miệng ai cũng
cười
tay ai cũng bắt chặt
họ đón dân về!
Ngay đêm đó
anh lính ăn củ nâu, nói
tiếng Mông, đã làm giáo viên rồi còn
kiêm thầy
thuốc
nghe thấy trong gió có tiếng sáo dụ tình
lát
sau
nghe thấy
cả tiếng khèn gọi bạn...
Ma
Can - Phong Thổ, 21.5.2003
Không có nhận xét nào :
Đăng nhận xét