Tiếc nhau một cái cầm tay
Tiếng lòng lẫn tiếng không thinh
Lẫn em bước gõ vào hình bóng tôi
Biên cương bỗng hóa mồ côi
Con đường cổ tích rối bời dấu xưa
Xin trời cho một trận mưa
Để em bất chợt nép vừa bờ vai
Biết rằng phúc bất trùng lai
Nhưng mà tôi vẫn chẻ hai cõi mình
Sống khôn thì cũng đinh ninh
Thác thiêng thì cũng vì mình vì ta
Em về vui với mẹ cha
Bỏ tôi lại với mây sa biên thùy…
Ước gì mà chẳng có gì
Dở dang, nhung nhớ nhiều khi... đến là...
P.T, 09.01.2010
Không có nhận xét nào :
Đăng nhận xét