(cho
em)
Một đời ở vậy thờ chồng
Mong nào hưởng chút ơn sinh
Kiếp đồng lần có tội tình gì đâu?
Quang đôi đứt gánh hai đầu
Mấy mươi năm cuộc bể dâu lở bồi
Nụ cười khô héo trên môi
Nuôi con không lớn để rồi cho không.
Lấy chồng thờ phụng nhà chồng
Mẹ già cô quả chiều đông càng già
Miếng canh cần ngọt thì xa
Đêm đêm ru vọng sang nhà người dưng.
Ươn mình thèm bát chè gừng
Khi về chín suối chè chừng vừa sôi
Sống mơ vấn chiếc khăn sồi
Chết rồi mới có một đôi hoá vàng...
Hôm nay dắt díu về làng
Nén hương tạ tội muộn màng... ngày xưa
Hoa đèn rụng giữa cơn mưa
Mẹ ơi, áo mẹ con vừa giặt xong...!
Tuần Giáo, 29.08.2001
Không có nhận xét nào :
Đăng nhận xét