(Tặng
những mẹ có chồng, con hy sinh ngày 30.4.1975)
Cả làng vui lễ tháng tư
Nỗi niềm buộc chặt xót xa
Tháng tư đánh mất món quà, bầm tôi!
Lá trầu khô giữa thẻ vôi
Bát canh cạn khét đáy nồi nhóc nheo
Tàn hương lạnh đến cong queo
Dường như là để bầm theo về giời?
Vẫn còn rau má bầm ơi
Vẫn còn đon rạ bầm phơi chưa vàng
Sân nhà con sít thôi sang
Tiếng khuya lành lạnh rơi ngang lưng buồng.
Ngoài rào nhạt ánh trăng suông
Trong thềm rưng rức một luồng khói đen
Bầm ngồi giữ chiếc áo len
Hơi người khuất đã ủ men vào lòng!
Đêm rừng khuấy nỗi nhớ mong
Bầm đi hú gọi mộ chồng, mộ con
Lục tuần bỗng hóa gái son
Sáng già tóc trắng, chiều non má đào.
Còn xuân thiếu miếng ngọt ngào
Hết xuân nghe tiếng cuốc vào năm canh
Bầm còn cỏ chẳng kịp xanh
Bầm đi cỏ đã lớn cành lớn hoa…
Gọi thầm vào giữa bao la
Khôn thiêng bầm xuống làm quà tháng tư!
ĐB, 10.04.2006
Không có nhận xét nào :
Đăng nhận xét