Sương tan
con chó
giữ nhà chìm vào giấc ngủ ngày nhàn hạ
chú nghé tơ đứng thở trên đỉnh núi
lún
phún cỏ gianh.
Cô gái Thái làm xong lối cỏ
bỏ quên sợi sương đang trốn
xa tán rừng
tranh thủ
thêu nốt chiếc khăn piêu thứ 18…
Dưới núi
sương bốc lên từ những mái
tranh, nồng mùi vỏ sắn
những mùa
gặt lốp trèo lên nóc nhà
chiếc nồi cơm nằm sấp ngoài hiên, gió reo bùng
bong suốt buổi.
Tiếng hú vọng lên từ khe nước cạn
rừng không mọc nhanh hơn
con gà tre
chẳng màng đến xung quanh
ăn
hết những hạt gạo cuối cùng, rồi lên xe bon về thành phố
ông chủ nhờ nó có chiếc
radio
vui cũng
hát mà buồn cũng hát…
Sương tan.
Già bản trèo lên ngọn cây,
bắc loa tay gọi vào tất cả các nóc nhà.
Cô gái Thái mang khăn ra phơi
hết sương lại nắng
rồi cũng
đến ngày cô chuyển sang bản khác
quên hẳn đường về…
Con trâu già ngao ngán nhìn bãi cỏ gianh lún
phún.
Chú gà tre cầm chừng giấc ngủ, gọi sáng chẳng
ai nghe,
vì trong mỗi người tiếng
thổn thức thị trường đã ngân lên gióng giả.
Chiếc khăn piêu rách sờn, cứ rơi dần từng
đường kim, mũi chỉ.
Bọn trẻ bây giờ hứa hôn bằng tóc đỏ, tóc xanh
chúng không bao giờ nghĩ về
những luống cày
và, những
tia nắng mỗi ngày lại xuyên thủng nhiều hơn
mái
rạ …
Tôi bỗng thấy mình lạc hậu.
Thương nhớ lúc sương tan!
Pú
Huốt lúc tan sương, 18.5.2009
Không có nhận xét nào :
Đăng nhận xét