Nhốt mình trong cõi lặng im
Thế là xong cuộc kiếm tìm dại khôn
Chửa bình minh đã hoàng hôn
Tự mình đoạn tuyệt thú bôn ba này.
Thói gì cũng thấy hay hay
Cuộc nào cũng muốn có ngày có đêm
Về thôi - một cõi êm đềm
Chẳng sa…, chẳng nhỡ…, chẳng mềm…, chẳng
buông…
Bên rèm lạc ánh trăng suông
Làm long lanh cả căn buồng tối tăm
Mừng thay một kiếp rau răm
Cũng vì ở lại mà nằm chiêm bao…
Thoát cơn cuồng vọng ồn ào
Mưu cầu luân nạn, thấp, cao, xa, gần…
Rút lui khỏi chốn nợ nần
An tâm tĩnh trí… ngàn phần lặng im!
Khoa
ngoại - Điện Biên, 09.09.2009
Không có nhận xét nào :
Đăng nhận xét