(Kính
tặng các liệt sĩ TNXP chiến dịch Điện Biên Phủ)
Ai đang mơ giấc mơ của rừng
con đèo đất
huyền thoại mang trên mình màu ba zan đỏ ối,
đã nửa thể kỷ rồi vẫn hôi hổi máu tươi
bằng mắt thường, tôi chờ sự mọc
lên…
Những mẩu xương bao giờ mới mọc lên
55 năm qua,
và bao nhiêu năm nữa, giấc mơ của cây mới trở thành hiện thực?
Ngày các anh thích máu
viết đơn xung phong ra tiền tuyến,
trong giấc
mơ đôi mươi
vẫn còn ngôi
nhà gỗ xoan, hàng cau, giàn trầu không
cái giếng khơi và một người vợ ngoan như hòn
đất
tài sản khi đi xa là nụ cười hồn
nhiên,
đếm đạn bom như
đếm bụi tre ngà!
Bà cụ người Mông gửi gắm cái ấm, cái no vào
mảnh nương,
nhờ nước trời mỗi năm cho vài ba
gùi thóc
có khi nào trong nhát cuốc, thấy lật lên mảnh chăn chiên
chúng tôi vùi vội sau trăm đạn ngàn bom?
Cô gái Thái từ lúc thiếu thời đến khi thiếu
phụ,
gót chân
hồng đã băng qua bao nhiêu ngọn đồi,
cánh rừng để hái rau, hái nấm,
có khi nào thấy chiếc khăn dù chiến lợi phẩm vương trên những nhành ban?
Chiếc khăn mà cả lúc
hành quân, anh vẫn miệt mài thêu tên một người gái quê,
trước khi đi chẳng kịp nói câu gì
gọi là lời thề chiến biệt!
Các anh ơi! Liệu hồn cốt
còn gì, kể từ cái ngày các anh hành quân về với cỏ
55 năm trời, người sống còn hao
thịt mòn xương?
Ai nghe được tiếng đất, tiếng kiến tha, mối
tha
và cả tiếng lòng đang co thắt rất
xa?
Liệu có thể mãi chỉ là rừng và mãi là giấc mơ?
Một chồi non hồi sinh sau những thập niên trơ
trọc
tôi giật mình tưởng xương các anh
thức, mọc
để mắt thường
tôi, tìm được xác bạn tôi!
Pha Đin - nơi gần 200 TNXP hy sinh khi phục vụ
chiến dịch Điện Biên Phủ vẫn chưa được tìm thấy cốt - ngày 15.7.2009
Không có nhận xét nào :
Đăng nhận xét