Chiếc nồi bằng nửa
vụm tay
Tám mươi mẹ chửa
nghỉ ngơi
Đông che, tây chắn
cả trời đạn bom…
Nồi con kén hạt
gạo còm
Mẹ đem nấu cả lom
khom nắng đồng
Qua xuân hè, đến thu
đông
Mót từng hạt thóc
cho bồng bát cơm.
Mỏi mòn mơ miếng
dẻo thơm
Tảo tần gạn lọc rạ
rơm tháng ngày
No con, mẹ đói
quắt quay
Nụ cười già nở lắt
lay thân già.
Lần lần tìm lại
món quà
Một thời bom quẳng
mãi ra cuối làng
Trên đầu nặng dải
khăn tang
Trắng đêm, trắng
tóc, trắng sang… nợ nần…
Thân già xoắn xuýt
lấy thân
Tiễn chồng lên cõi
trắng ngần mây trôi
Đêm đêm quẩy gánh
đơn côi
Bước chân mòn cả
một thời khát khao!
Nỗi mình đau đáu
thức thao
Nuôi bao chiến sĩ
tiến vào, rút ra
Chiều quê cũ mỏi
bóng đa
Mẹ già ngồi cạy
tuổi già bùng bong…
Điện Biên 17.07.2012
Không có nhận xét nào :
Đăng nhận xét