Cau kia trổ bấy lần buồng
trầu kia đã bấy lần buông xanh rồi
Bác tôi sớm tối vẫn ngồi
đồng hương thêm ngát, đồng vôi thêm đằm
Chỉ thương cho cái chỗ nằm
nắng xiên, mưa tưới đằm đằm lưng ong
Mắt đen đã trắng mấy tròng
tóc đen rụng xuống thềm rong xanh rì
Ngóng con bạc thếch bờ mi
hòa bình còn nhiệm vụ gì hay sao
Ngửa đầu gặng hỏi trời cao
người đi cũng đã thiết thao trở về
Nén hương lúc sảng lúc mê
đang tâm thất hiếu lời thề làm trai
Ước gì có thể chia hai
nửa trong khung ảnh, nửa ngoài thềm trăng
Nửa này, làm nửa tượng băng
nửa kia, làm nửa tấm bằng rảnh rơi
Trắng tay tát cạn biển đời
sống mà còn nợ một lời thiên cơ
Giống nòi đành vẫn ngóng chờ
bác tôi ngồi đợi tuổi thơ chính mình…
Điện
Biên, 19.07.2010
Không có nhận xét nào :
Đăng nhận xét