(Kính tặng cố nhà thơ Lương Quy Nhân)
Sinh ra từ hũ rượu cần
Chân đi, đá núi ngập ngừng
Đầu đi, trời biếc phập phừng đường
mây
Đàn ông, vỡ núi đổ cây
Vác nhà lên đỉnh ngất ngây mà làm
Học từ trời đất khổ cam
Học trong cùng cực mê đam cuộc đời
Chưa từng ngửa cổ than trời
Xoay mưa, vần vụ, ru lời ấm no
Ngày cày ruộng, tối làm Mo
Đuổi “thằng bệnh tật” ra cho “thằng mình”
Lảu sơ uống cạn thần linh
Xôi đồ chín cả bình minh trập trùng
Đã chơi, chơi đến tận cùng
Đã ăn, uống đến thủng thùng, mẻ xoong
Đã làm, dời núi cũng xong
Đã yêu, yêu đến cuồng phong, đoạn hồn…
Bao đời trên núi dại khôn
Đàn ông là vó ngựa dồn dập thôi…
Đỉnh Phong Vân Gian, 01.12.2011
Không có nhận xét nào :
Đăng nhận xét