Bỗng thấy chòng
chành sợi đất miền Trung
Từ biển trồi
lên mặt trời khô khát
Con mực bơi mà
như cứ thơm dần.
Câu ví sạn môi
bởi cát lẫn và thơ
Vết sẹo thời
gian trở trời lại nhức
Con gái miền
Trung ngực căng tròn bão
Nét cười như
giấu giọt mật thơm.
Có cái nhìn vùi
dưới cát đâu đây
Đau đáu ngàn
năm thức cùng xoài, đước
Mùi ốc nướng
phảng phất mùi hóa chất
Ẩn lẫn trong
từng sợi khói khuất vào mây…
***
Chợt tiếng bom
rung từ cốc nước dừa
Khoảnh khắc
miền Trung lùm bùm trong não
Chùm đạn lửa
xạc xào cành cây gáo
Như chỉ chờ
phóng hỏa miền Trung.
Vội vã đi nên
chẳng kịp nghe
Nước biển xanh
nhấn chìm bờ cát trắng
Con còng gió sợ
nướng mình dưới nắng
Chẳng kịp ngậm
ngùi sóng kể chuyện tình yêu.
Vội vã đi nên
chẳng nắm bàn tay
Có sỏi đá, bão
giông, có gió Lào rực cháy
Đêm thả câu,
ngày lên bờ gặt hái
Tối tặng miền
Trung cho mọi miền quê.
Khoảnh khắc như
đang khắc chạm vào ta
Món nợ đã vay
chẳng bao giờ có trả
Uống cạn miền
Trung đến tận cùng biển cả
Để hoài thai
vào mọi vĩnh hằng…
Trại sáng tác Đà Lạt, 7.5.2007
Không có nhận xét nào :
Đăng nhận xét