(Mến gửi Giào
San)
Ai
bảo không bùa ngải
Sáo
dụ hồn con gái
Lơ
lửng tít non ngàn.
Chẳng cử
tràn môi rượu
Mới là ngà
men cay
Chợ tình
không hoa kiệu
Vẫn về
du mộng say.
Hao
gầy con đường khuất
Lềnh
bềnh cây và mây
Thương
đám người chân đất
Rình
xem chiếc máy cày.
Có người đi
chợ lẻ
Bắt gái về
làm đôi
Mặt ngời như
bức vẽ
Hoàng hôn
trên đỉnh đồi.
Một
bạn đường La Hủ
Hỏi:
Mày tên là ai
Có
phải anh mặt cũ
Uống
với mình vài chai…
Người luyến
người quên nắng
Rượu chuốc
rượu qua trưa
Tới hồi chia
quả đắng
Say lết về
trong mưa.
Con
mòn vừa nặng nhọc
Vắt
lưng mây ngựa thồ
Đoàn
người đi lăn lóc
Gổng
hàng cười bô bô.
Cô gái mời
thắng cố
No rồi, đem
về ăn
Lòng thôn
sơn thổ lộ
Mà lời không
thành văn.
Tình
thề, thề chém đá
Tình
thác, thác cùng đôi
Lá
rừng ngàn những lá
Đặt
lên môi tìm môi!
Chợ tình thù
nói dối
Vì lòng
người như không
Hàng bán,
mua chẳng vội
Ta - mình
cho chợ đông...
Chiều
nay rời biên ải
Ngây
ngất bùa Dào San
Chẳng
chút gì ái ngại
Cho,
biếu tình miên man!
Dào San, 09.01.2001
Không có nhận xét nào :
Đăng nhận xét