14 tháng 5, 2020

BAI 1: CÁI CHẾT BỊ TỪ CHỐI


Rời quân ngũ với chiếc balo, vài bộ quần áo lính. Cưới một cô giáo nghèo, dạy học ở vùng đất nghèo xơ xác. Phải làm bảo vệ cho trường vợ để được sống nhờ trong khu tập thể. Vài tháng sau, một cơn lốc quật đổ gần hết ngôi trường. Giữa bão tố kinh hoàng, cái tổ nhỏ chưa kịp ấm đã phải ra ở nhờ nhà để xe đạp, dựng xiêu vẹo từ tre nứa. Cô con gái đầu lòng được sinh ra trong hoàn cảnh ấy chưa đầy nửa tháng thì tôi bị tai biến (08.1998). Cuộc sống đang hừng hực hy vọng, rằng, một túp lều tranh… thì tất cả như chìm trong địa ngục.
Sau tuần hôn mê là một bầu trời đặc quánh u ám. Lơ mơ vợ, lơ mơ con, thậm chí không hiểu mình là thứ gì và vì sao bị ép ăn, ép thuốc… Rồi mọi bệnh viện đều trả về với lời khuyên “sống chung với… may mắn”. Người như không xương. Chỉ còn đau và đau! Hàng trăm nghìn mũi kiếm, trăm nghìn dùi nung đỏ đang đâm, đang thiêu từ trong não, trong tim ra ngoài da thịt. Sau mỗi cơn co giật, não nhũn ra, người có cảm giác như đống thịt bằm, vô cùng khủng khiếp. Sống lại được có lẽ do duyên trời, chứ không chỉ là kỳ tích. Đặc biệt là choáng. Choáng quay cuồng, trở mình cũng nôn. Nôn đến rách họng, đến vỡ ngực, đứt ruột. Đau đớn tột cùng. Bế tắc và suy sụp sau nhiều ngày tháng chỉ thấy toàn một màn tối tăm, đen kịt. Một lần trên đường từ Bệnh viện 108 về nhà trọ, tôi lần theo dòng người, bò lên cầu Long Biên để thỏa ước nguyện chấm dứt cơn đau, vì trong đầu chỉ chắc chắn rằng, phải gieo xuống sông Hồng mới hết.
Lên đến thành cầu, gió thốc nổi gai ốc. Cảm giác lạnh lan dần qua hai vai, xộc vào thẳng não. Tiếng gió chạy dọc bờ sông văng vẳng như tiếng trẻ con khóc. Hình ảnh đứa con gái đầu lòng nằm tím đen bên cạnh, khi bị mẹ quẳng xuống để chạy đi tìm người cấp cứu bố.
Tôi khựng lại. Một thước phim lờ mờ hiện về lúc tôi bắt đầu thấy não nhũn ra, mọi thứ quay cuồng. Cảnh tượng vợ con khóc ngất, mọi người chạy rầm rập giục giã, kêu gào thống thiết … Tôi bỗng thấy mình đã hít được đầy một bầu ngực khí, không còn cảnh chỉ hít vào một hơi nhỏ đã thấy hụt rỗng, ngực nhói như rìu bổ.
Tôi bỗng tin mãnh liệt là mình có thể khỏe mạnh như xưa, mặc lời cảnh báo của cả chục bác sĩ sau khi khám, test máu, chiếu chụp bằng các công nghệ hiện đại nhất, là: vô vọng!
Tôi lên chuyến xe dài nhất trong cuộc đời để về nhà. Nhưng là về cho mỗi ngày lên cơn mấy bận, cấp cứu mấy bận… dù máu vẫn còn đặc quánh thuốc. Tôi không còn đủ sức để thực hiện “ăn ngủ, sinh hoạt, luyện tập… điều độ” như bác sĩ dặn, vì căn bản là nằm như thực vật. Những lúc một mình cố cựa quậy, lần vịn lê la thì vừa nôn vừa ngã. Lâu dần, hình như mọi thứ thuộc về tôi cũng quen, cũng nhạt vì chấp nhận và chờ đợi số phận nghiệt ngã. Thuốc men không có, tiền nong khánh kiệt, người thăm cũng mỏi dần. Trống trải và thưa vắng.
Những cơn kinh thiên động địa cứ dày lên mỗi ngày. Một bữa, vợ lên lớp, tôi lên cơn co giật một mình. May mà cơn nhẹ, sau vài tiếng thì lơ mơ tỉnh. Thấy có cái gì đó cồm cộm dưới đầu. Ráng hết sức móc, hóa ra là 1 cuốn sách. Phải đợi đến lúc mắt hết xoay thì mới biết đó là cuốn Tri thức trẻ. Nằm ê ẩm mãi cũng buồn, giở sách ra và bị hút vào bài: “Bệnh động kinh có chữa được không?” của bác cựu chiến binh bị động kinh mấy chục năm, tự chữa khỏi bằng kiên trì luyện tập và có hỗ trợ các loại thuốc chống lên cơn. Tôi đợi vợ về, nhờ đi xuống Phân viện khu vực mượn cuốn biệt dược, rồi độ tháng sau tôi tìm thấy trong hàng triệu triệu chữ đang quay cuồng hỗn loạn ấy cái tên: Umitol. Nhưng loại thuốc này phải uống tới vài năm. Chính xác giờ, và giảm dần liều sau mỗi 3 tháng.
Nản toàn tập! Thời gian với tôi khi ấy, tính theo ngày. Tiền dĩ nhiên chưa bàn vì không có. Nhưng tôi vẫn cứ gượng ngồi dậy, ôm bàn phác ra một biểu đồ điều trị, với hi vọng, “dự án” mà tôi trình lên sẽ được vợ phê duyệt!
Liệu trình ấy như sau: 3 tháng đầu (Đợt 1) uống 2 viên/lần; 2 lần/ngày. Đợt 2 giảm xuống 1 viên + 3/4 viên/lần, 2 lần/ngày. Đợt 3 xuống 1 + 2/4 viên/lần; 2 lần trên ngày. Đợt 4 xuống 1 + 1/4viên/lần; 2 lần/ngày… Cứ thế, sau 9 đợt (2 năm 5 thán) sẽ giảm xuống chỉ còn uống 1/4 viên/ngày, 2lần/ngày và cắt hẳn nếu như tình trạng bệnh ổn định. Đấy là với điều kiện uống thông một lèo, vì loại thuốc này không thể ngưng đột ngột. Nếu ngưng (quên, hoặc hết thuốc) thì sẽ phải uống lại từ đầu…
Tôi rơi vào ngõ cụt. Suy sụp còn hơn cả lần đầu biết mình sẽ phải chết. Nó giống như một dự án vá trời… Nhưng bệnh càng hành hạ, mình càng tự hành hạ, cỡ nào cũng không chịu chết, vậy thì phải sốc lên! Sống hoặc chết chứ nhất quyết không làm bóng ma dặt dẹo. Tôi lệnh cho mình phải lao vào cuộc chiến, đầu tiên là tập luyện, cả thể dục lẫn khí công. Không có tiền thì có ý chí, có quyết tâm. Chập chững như đứa trẻ, tập chất lên vai, chất lên lý trí cả gánh nặng cuộc đời mình. Mỗi ngày tôi niệm hàng ngàn lần câu thần chú duy nhất: “Không cố sẽ chết!” Và dường như câu thần chú ấy đã đúng trong mọi hoàn cảnh.
Nôn mãi, quay cuồng mãi rồi cũng quen. Choáng, ngất xong thì cũng phải tự tỉnh. Tôi không cho phép mình phàn nàn, nản chán bất kỳ hoàn cảnh nào. Tôi bắt đầu cố lau từ cái mặt mình, đến rửa chân mình, rồi dần dà tắm gội được cho mình. Tôi lau bàn, quyét nhà, nấu cơm… giúp vợ. Ý chí và công việc cứ nhích dần lên từng ngày. Rồi thì tôi viết báo - một việc cấm kỵ với người bị bệnh não như tôi - với quan niệm rất đơn giản: Không làm được gì thì viết báo. Viết báo cũng có tiền.
“Hành trang chỉ là những lỗi chính tả”, thì tôi mượn từ điển, đọc như đọc tiểu thuyết. Tôi cũng đọc tất cả những gì nhặt được ngoài đường, từ mẩu báo gói bánh rán đến cục giấy lau giầy… Tôi nhặt bút bi học sinh vứt đi, cái nào hỏng ngòi thì thay, tắc thì luộc cho mực chảy ra mà viết. Tôi xin vợ cho rọc những bài kiểm tra của học sinh thừa giấy. Tôi viết bất kỳ gì và viết thiêu thân, như thể không còn được viết nữa. Và, năm đầu tiên hàng trăm bài gửi đi đều mất hút. Tôi lại niệm thần chú: “Không cố sẽ chết!”… Lại lao đầu vào đọc, học, mổ xẻ từng bài trên báo… . Và thành quả là sau 2 năm sau tôi trở thành “nhà báo tự do”, cộng tác với mấy chục tờ báo Trung ương - những bài viết nối đuôi nhau sinh ra sau những cơn co giật.
Bây giờ cách ngưỡng tử ấy 21 năm, tôi đã là hội viên Hội Nhà văn, có một sức khỏe tạm tạm và cuộc sống cũng tàm tạm. Nhớ lúc bắt đầu có nhuận bút, tôi trình “dự án” khai quật lại sự sống của mình với vợ, cô ấy chỉ thở dài. Thì thế, ai cũng sẽ tin các bác sĩ hơn tin tôi! Và tôi lặng lẽ lập thêm kế hoạch, ngày làm (vào bản vùng sâu mượn đất, dựng lều nấu rượu, nuôi lợn, mở quán hàng xén)… đêm mới viết và tự quyết định mua Umitol!
Hành trình của cái dự án điên khùng” ấy, rốt cuộc phải kéo dài hơn 7 năm, với hàng trăm cơn dọa co giật lại. Tôi không quên uống thuốc, nhưng 3-4 lần không có tiền mua thuốc nữa, phải uống lại từ đầu. Ngoài đặc ân loại thuốc này đem đến cho tôi ra thì, tác hại vô cùng lớn. Tôi bị suy giảm miễn dịch nghiêm trọng. Như thằng nghiện! Lờ đờ cá chết. Thể trạng giống HIV, sứt da là không chịu khỏi.
7 năm mất trí nhớ, quên cả tên bố mẹ. Người vốn đang khỏe như vâm (bạn bè tôi gọi là Lợi 100: Hít đất 100 cái; đẩy tạ: 100 lần; “thụt dầu” hơn 100 cái…), mà bỗng dưng như xác sống. Sau này biết, do những cơn hôn mê sâu, não mất ô xy nên không chỉ rối loạn mô não, mà các tế bào thần kinh của tôi đã bị hủy hoại...
        Hành trình của tôi còn dài lắm. Tôi thật sự cảm ơn tất cả, trong đó có số phận, câu thần chú và cả những lời được dành tặng - Ý chí - nữa!
21 năm trời luôn tràn ngập lòng tin và quyết tâm tột bậc, nỗ lực tột bậc. Tôi nói vui, ước một lần, có thứ gì đó đủ khiến tôi nản và đầu hàng. Tôi muốn trải nghiệm!


21 tháng 6, 2019

NGÀY BÁO CHÍ, NGHĨ VỀ NGHỀ BÁO




Sáng nay, trong Chương trình Cà phê sáng VTV3, hai MC quen thuộc Bạch Dương và Lê Anh dẫn lời của Chủ tịch Hồ Chí Minh - một Chính khách, một Lãnh tụ và một Nhà báo kỳ cựu với trên 2000 bài viết thời sự vô cùng sắc sảo, rằng: “Mãi cho đến bây giờ chưa có người Việt Nam xuất bản một tờ báo cả. Tôi gọi Báo là một tờ báo về chính trị, về kinh tế hay văn học… như ta thấy ở các nước châu Âu, châu Á và các nước khác, chứ không phải là một tờ báo do chính quyền thành lập, và giao cho bọn tay chân điều khiển. Chỉ nói đến chuyện nắng mưa, tán dương những kẻ quyền thế đương thời, kể chuyện vớ vẩn, ca tụng công ơn của nền khai hóa và ru ngủ dân chúng. Báo đầu độc người ta như thế thì ở Đông Dương cũng có 3 hay 4 tờ đấy…”

24 tháng 5, 2019

NHÂN BẢN HOANG VU


Dầm chân trong vũng bùn phân lẫn lộn trên đỉnh Núi Mây, Đảo dừng tay khoi, lau vội dòng mồ hôi chảy như ăn vạ trên khuôn mặt chằng chịt vết chiều, nhìn vút vào chân trời hoang vu, chộn rộn. Hoàng hôn mở sân khấu đại nhạc hội phía sau rừng lau, biến những bông lau vốn trắng muốt như những đám mây non, thành một đồi lau rực máu.

30 tháng 3, 2019

YÊU TRẢ GÓP


Mình yêu trả góp được không
Hay là cứ phải hợp đồng tất tay!
Là phòng những lúc lung lay
Khi em hờn dỗi nêm cay đắng vào
Phòng cho những tối tầm phào
Vẫn còn vốn liếng mà khao cuộc tình!
Còn dư dả để em xinh
Để thêm lửa ấm cho mình sưởi nhau
Bằng không những lúc em đau
Nếu tiêu hết vốn còn đâu làm lành!

Anh xin dốc cạn phần anh
Còn em trả góp để dành... cho em!


Tủa Thàng, 28.03.2019



15 tháng 3, 2019

XẺ VỚI THỜI GIAN



Anh thi xẻ với thời gian
Để đem một khúc chứa chan về lòng
Em ngang qua có thấy không
Hay là đợi ván đóng xong mới đành
Thời gian hóa thạch mong manh
Cho nên xẻ hết đời anh chưa tròn
Cò cưa với những chon von
Với bao biến cố mất còn buồn vui
Với trăm vạn kiểu ngậm ngùi
Và ngàn thế sự tiến lui cuộc đời
Bây giờ tứ phía đều vơi
Mười phương hao hụt biết chơi kiểu gì…

Thôi thì em cứ đi đi
Còn anh xẻ kiếp từ bi làm người!

Đào Viên Sơn, 15.03.2019

18 tháng 10, 2018

MADE IN TÔI



Tôi đi tìm mede in tôi
Giữa mênh mông những rối bời phù hoa
Rạc chân chưa đủ bôn ba
Rạc đời chửa được coi là già dơ
Vui buồn giấu nhẹm vào thơ
Đãi bòn cảm xúc vu vơ ru đời
Còn mình bỏ mặc chơi vơi
Tự thân tạo một chốn chơi mệt nhoài
Kiếp này thu vén nguôi ngoai
Vẫn chưa chạm giấc sõng soài tâm tư
Giá là một mết-in hư
Có khi sớm được tạ từ cái tôi...

Giờ đi tìm lá bồi hồi
Loé lên một đốm, để rồi hư đây!

Đào Viên Sơn tour, 19.09.2018



19 tháng 5, 2018

SÔNG ĐỜI



Sông đời dài độ một gang
Thì ra đoạn chảy làng nhàng vừa qua
Chưa xuôi xong khúc mặn mà
Đã ngân ngấn những phù xa lở bồi
Mặc người trên đứng dưới ngồi
Sông trai thao thiết cuộc trôi vô cùng
Họa hoằn một đóa phù dung
Nở giao giác giữa ngập ngùng triền ai
Chờ nào sóng bạc tái lai
Khúc reo nâng nấc, khúc ngai ngái dòng
Cả đời gạn một vốc trong
Tưới xanh rưng rức cõi lòng vốn xanh…

Sông đời như một bức tranh
Trẻ thơ nguệch ngoạc mà thành chí trai!

Đào Viên Sơn, 19.05.2018


17 tháng 5, 2018

HỒN HOA TÍM


(Tặng một chiều vu vơ!)

Trong hình bóng của loài hoa tím
có hồn đôi giày đinh bết bùn đất hành quân
có hồn chiếc bình hoa ngày cưới thành bình nhang tàn lạnh
có hồn mái tóc xanh ngắn chưa đầy búi
và một chiều rừng mưa!

Trong hồn của loài hoa tím
có bóng đêm khắc khoải đèn khuya mang hình miếng vá
có bức thêu hồn của gió thu thắp vàng chân mộ chí!

Trong hồn hoa tím ấy
có chiều dài đi không hết
có chiều hoang chỉ chiều hoang mới biết
người đi không trở về!

Trong hình hoa tím ấy
có dáng bàn chân rách toạc màu thớ đá
có dáng bàn tay rách toạc màu lửa khói
và một tâm hồn rỉ máu hoa sim!

Người ta bảo Hữu Loan sao đau đớn
thơ đau đớn và chiều hoang đau đớn
sim tím cũng đau đến chín cả lòng người?

Ông đau đớn vì ông không dễ dãi
thơ khóc rách lòng đau đớn mà ra
sim cũng thế, tím đến hoang chiều và hoang nỗi nhớ
tím đến tái tê suốt lộ trình thơ!

Chiều nay trên ngọn đồi không tên tuổi
của một người không tên tuổi
những "Nàng" sim cứ tím đến nao lòng
hồn hoa nhắc về một thời rơm rớm
"…không chết người trai khói lửa, mà chết người em nhỏ hậu phương!"

                                                                                    Chiều tím Sơn Viên, 16.05.2018

8 tháng 5, 2018

NỢ ĐỜI GIAO ĐÃI XONG CHƯA?

 Trong hình ảnh có thể có: Nguyá»…n Đức Lợi, Ä‘ang ngồi, cây, ngoài trời và thiên nhiên

Anh kinh doanh món nợ đời

Hai bàn lạnh buốt đánh rơi cơ hàn
Uốn ba tấc gió chứa chan
Thể nào mánh mủng chả ngàn kiếp sau

MÌNH LÀM CÔ ĐỘC ĐƯỢC KHÔNG?

Trong hình ảnh có thể có: bầu trời, ngoài trời, nước và thiên nhiên

Mình làm cô độc được không,
Hay là cứ phải hoà đồng chúng nhân
Sống trong một núi phân vân
Có bằng hoá đá thất thần ngoài kia

24 tháng 4, 2018

NỐI THỜI GIAN



Bao giờ nối được thời gian
Cho chân bon khắp vạn ngàn trò vui
Đủ say trong thế tiến lui
Đủ ngơ ngẩn ngón ngậm ngùi cuộc chơi
Tự mình làm ván lả lơi
Rồi làm luôn giấc thảnh thơi cho mình
Một mình một chiếc kén xinh
Thời gian chuyển hóa thành hình trong veo
Bỏ xa ba bẩy chống chèo
Bỏ luôn trăm chục ngặt nghèo, ai oan…

Bao giờ nối được thời gian
Để hồn sấp ngửa vạn ngàn cuộc vui!



29 tháng 3, 2018

XIN LÀM MỘT QUÃNG THỰC HƯ



Xin làm một quãng đường mòn
Bốn mùa chịu kiếp chon von giữa đời
Vắt vai một mảnh chiều rơi
Và thăm thẳm những vẽ vời trời trăng
Xin làm một sợi mỏng giăng
Ngang qua cực hạn thăng bằng vừa đi
Mong manh như chẳng có gì
Mà nâng trọn giấc vu vi kiếp người
Nhiều khi vẫn phải nuốt cười
Biết là vô lối với mười chân phương
Biết là dở dở ương ương
Nhưng vì bản ngã tầm thường vậy nên
Vẫn là đất đá làm nền
Vẫn là hoa lá bồi đền ưu tư…

Xin làm một quãng thực hư
Chông chênh như thể rớt từ tim ra!

Vẫn một mình một con đường, 29.03.2018


28 tháng 3, 2018

BÁN PHỒN THỰC



Mẹ cha cho của để dành
Nhưng vì đói kém nên đành bán đi
Ngặt là có mỗi một... bi
Cắt đi hết sạch, thôi thì đúc khuôn
Cả ngàn, cả vạn bộ luôn
Từ nay phồn thực cứ tuôn như trào
Cố mà làm đẹp nức vào
Bằng không chó cắn, mèo cào cho xem
Đã phồn thì kỵ lem nhem
Đầu trâu, hàng chó, đấm thèm vào... sâu
Bập bà bập bíp tí đầu
Chẳng rồi ngứa cả một chầu... vu vơ!

Ngày mưa nhàn cư vi bất lực, 28/03/2018



P/S:
- Ảnh 1: Nguồn facebook
- Ảnh 2: Cảnh bán linga cho khách du lịch, ở nước ngoài

VU VƠ


Dạo này nhân tình hài vãi
Phát ngôn toàn cỡ... bảo tàng
"Cá chết là do... sặc nước"
"Phát triển bền vững... nghĩa trang(?)"

"Thu thuế như... vặt lông vịt"
"BOT không ảnh hưởng dân nghèo"
"Một đám quần chúng... mít tịt"
"Biệt thự từ chổi và heo..."

Giờ là 12 cụ tượng
Phơi ra, mỗi cụ một... bàn
Khách qua đường chín cả ngượng
Cho dù toàn đá khô khan.

Vậy là hôm nay các cháy
Quyết không phải hạng buông tuồng
Mỗi đùi một chịp hoặc váy
Đố ai bảo tượng cởi truồng(!)

Mỗi mặt một thần ỏn ẻn
Đường cong ưỡn cứ gọi là
Phất phơ một tà... thèn thẹn
Chẳng thà, thôi cứ phô ra(!)

P/S: Ảnh tại Khu du lịch Hòn Dáu - Hải Phòng







26 tháng 3, 2018

TRAI MƯỜNG



Núm nhau mẹ ghép lộc rừng
Cho chân thêm cứng, cho lưng thêm trường
Cho gan mài mỏng chín phương
Cho tim thắp đỏ đồi nương ruộng đồng
Vai không mỏi chuyện gánh gồng
Chí không nhụt trước trăm sông thét gào
Giữa trời không thấp chẳng cao
Dời non vừa đủ nhốt vào góc sân
Buồn thì ngửa cổ trối trân
Đến sao cũng phải rụng gần rụng xa
Giữa rừng như thể sơn ca
Giữa cơn no đói thì là vó câu
Giang sơn đội cả trên đầu
Trăm năm một kiếp nông sâu đi về…

Anh hùng khắp nẻo chân quê
Nhưng xin gục giữa đê mê… trai mường!

Đào Viên Sơn, ngày thanh niên 26/03/2018

6 tháng 3, 2018

NGHỀ GIÁO BÂY GIỜ CÓ THẬT RẺ HƠN RAU?


(Tặng vợ và các thầy cô giáo sau bao chuyện đau lòng!)



Vợ mình làm cô giáo
Liệu có giấu mình không
Chuyện học sinh hỗn láo
Nói những câu nhói lòng?

Có khi nào vợ phải
Quỳ gối giữa giảng đường?
Và khi nào tê tái
Chỉ vì mấy đồng lương?

Rồi những khi vợ khóc
Mà mình lại không hay?
Liệu những ngày mệt nhọc
Có phải vì… tai bay?

Thời nay đành là thế
Học sinh mấy em ngoan
Ra đường là như thể
Chẳng có gì liên quan!

Những khi vì cơm áo
Phải ngậm cát sạn nghề!
Cả những khi vị đạo
Không nỡ để cười chê!

Vợ mình là cô giáo
Cũng nhiều khi mắt sưng
Dù miệng cười đạo mạo
Nhưng tim thì rưng rưng!

                                        Viết cho nỗi buồn vô tận, 06.04.2018


5 tháng 3, 2018

VIẾT CHO 8/3



Hái một nhành thơm ngát
Tặng nồng nàn tháng ba
Khơi dòng tim ngột ngạt
Chan hòa vào bao la!

25 tháng 2, 2018

LINH TINH


Mỗi năm hoa đào nở
Lại thấy họ nhà Gàn
Áo xanh và áo đỏ
Trên núi không người qua!

14 tháng 2, 2018

TÌNH NHÂN

Trong hình ảnh có thể có: một hoặc nhiều người và cận cảnh

Mình không có lễ tình nhân
Bởi chưng đằm thắm cả ngần ấy duyên
Thiên cơ sắp đặt căn nguyên
Chứ người toan tính thề nguyền được đâu
Trải trăm thử thách nông sâu
Chia vui ngàn nẻo, sẻ sầu vạn phương
Thầm neo đầy ắp chín đường
Ở đâu thì cũng mười thương, vẹn mười
Thật không uổng kiếp làm người
Và không hình án miệng đời khen chê
Tự ban cho cái chân quê
Làm nên một thói đam mê giữa trần…

Cũng vì vụng miệng biếng chân
Cho nên mất lễ tình nhân kiếp này!

Ngày tưởng nhớ một vị Thánh tử vì Đạo Kito giáo, rồi chọn làm ngày "Tôn vinh tình yêu"; 14.02.2018

1 tháng 2, 2018

TẾT NÀY CON CÓ VỀ NHÀ?



Nhật Linh con ơi!

Quê mình chuẩn bị đón tết
Hoa đào, áo thắm khắp nơi
Trẻ em muôn nhà háo hức
Còn con? Sao lệ cứ rơi!

Đã gần một năm rồi nhỉ?
Con mải chơi chẳng thèm về
Thôi thì, tết này con nhé
Về đi, kẻo bạn cười chê!

Bên nhà, mấy nay lạnh lắm
Nơi con, áo ấm đủ không?
Mải chơi thể nào cũng cảm…
Nghĩ là, chú lại ra trông!

Bên nhà, 5 vạn người thân
Đang đòi giúp con CHÂN LÝ
Tất cả yêu con muôn phần
Tặng con 5 vạn chữ ký!

         
                      Bố bé Nhật Linh thất thần đứng xin chữ ký ủng hộ cho con tại Nhật

Dù ở đâu, con yên chí
Tất cả đất nước bên con
Tất cả,… đêm nay cùng nghĩ
Bên con, bên con, bên con!

* Hãy chia sẻ để CON GÁI NHẬT LINH của chúng ta sớm tìm được công lý, sớm siêu thoát, và SỚM ĐƯỢC VỀ QUÊ HƯƠNG VIỆT NAM ăn tết các bạn nhé! Trân trọng nhiều!

Ngày mà bé cần 50.000 chữ ký ủng hộ để phiên xử sớm diễn ra đúng người, đúng tội, 01.02.2018