31 tháng 7, 2016

TRỐNG MỘT CHỖ NGỒI


Giờ thì trống một chỗ ngồi
Biết rằng là thế, nhưng thôi, ích gì
Trăm năm trong cõi… đổ đi
Chữ nào bằng chữ một khi cạn lòng

26 tháng 7, 2016

THẾ THÔI NHÉ!



Hãy sống trọn vẹn cho mình thôi, muộn rồi!
Sống hết mình cho các con nữa, chờ bố nhé!

Sơn Viên, 0h.15 ngày 26.07.2016


23 tháng 7, 2016

"PHÂY" CÒN ĐÂY, NGƯỜI CŨ ĐÂU RỒI?

(Tặng bạn "phây" đã mất)

 

Bạn ấy mất đã lâu rồi
Nay "phây" báo: Mừng sinh nhật!
Tưởng là người mất thì thôi
Kì tình, anh "phây" này thật...

21 tháng 7, 2016

VỚI MẸ, NGÀY NÀO CŨNG LÀ 27/7


Mẹ già chia vụn nồi cơm
Phần tiên, phần tổ, phần đơm cho Thầy
Con trai, con gái... bát đầy
Phần dành cho Mẹ hao gầy từng năm
Mẹ ngồi dõi mắt xa xăm
Tin "Tìm đồng đội" mỗi năm một buồn

20 tháng 7, 2016

THÌ VỀ VỚI NHỮNG CHỨA CHAN


Thì về với ngổn ngang mây
Dưới vui với suối, trên ngây ngất rừng
Sáng ra uống giọt trời chưng
Trưa ăn mầm đá, chiều bưng bát chiều

15 tháng 7, 2016

KHI HÀ NỘI KHÔNG MÙA


Khi Hà Nội chẳng là mùa gì cả
Chỉ dòng người trôi về phía bon chen
Hàng cổ thụ không trở mình thay lá
Phố cũng chẳng mưa cho tà áo ướt mèm.

10 tháng 7, 2016

DẶN LÒNG!


Thế rồi em có vui không
Hay là vẫn cứ ra trông vào chờ
Một làn gió cũng ngẩn ngơ
Đêm đêm niệm khúc vu vơ đầy lòng?

6 tháng 7, 2016

KHÁI NIỆM MÌNH


Đời như là hạt mưa sa
Cứ lang thang, cứ la cà, bạ thân
Nhiều khi lòng cũng tần ngần
Nhưng rồi chẳng chút phân vân, muộn sầu
Như là đôi cánh bồ câu
Bay vùng bay vẫy, lâu lâu mới về

2 tháng 7, 2016

VIẾT CHO NGÀY CON THI ĐẠI HỌC



Giá mà bố đi thi
Còn con ngồi đợi, có khi... bớt già
Bỗng dưng nhớ chuyện hôm qua
Con còn tập vỡ tiếng gà, tiếng ngan
Giờ ngồi đợi tiếng trống tan
Lòng như thắt khúc, chứa chan tứ bề

30 tháng 6, 2016

CÁC ANH VỀ TRỜI NHÉ



Các anh về trời nhé, ở đó có đường bay
Ở đó cũng có biển, và lằn ranh, mốc giới
Có ban đêm, và có cả ban ngày
Có đội ngũ nghiêm bào đón đợi!

29 tháng 6, 2016

GỬI BÁC THÁI BÁ TÂN!


Nghe nói, bác - nhà giáo
Dịch giả kiêm… nhà thơ
Kiêm… rao đời giảng đạo
Kiêm… hội, nhóm mập mờ! (*)

Khi xưa, mỗi lúc rỗi
Đọc thơ bác, vui vui
Nhưng giờ, thơ bác tội
Giở ra đã bốc mùi!

19 tháng 6, 2016

XIN GỬI CÁC ANH MỘT NÉN TÂM NHANG!

(Kính tặng các chiến sĩ gặp nạn trên biển!)



Tôi đã từng thập tử nhất sinh
nên tôi biết trước khi chết,
người ta muốn nói gì, mong ước gì, và làm gì... hơn tất thảy
và tôi cũng biết,
trước chuyến đi đột ngột, sự thiệt thòi chỉ nằm riêng một phía
các anh!

10 tháng 6, 2016

VỚI MỘT NGƯỜI ANH


Kìa anh cứ nghĩ đi đâu
Chúng mình chấp nhận dãi dầu vậy đi
Ở thời nghèo túng từ bi
Giầu sang trí trá, vô tri vô hồn

9 tháng 6, 2016

31 tháng 5, 2016

SẮP MÂM CƠM GIÓ


Con về với mẹ bữa nay
Nghe câu hát gió buồn day dứt chiều
Căn nhà hắt bóng cô liêu
Vẳng trong tiếng chõng, câu Kiều dở dang

29 tháng 5, 2016

MƯA NÚI


Nước bào thêm mấy con đường
Đường nào cũng dẫn về phương xa vời
Quãng vòng qua ngõ nhà tôi
Mưa trôi sạch lốt chân hồi em qua

THẾ GIỚI KHÔNG LỜI


Một ngày điếc cả hai tai
Lánh xa ngập ngụa bi hài thế gian
Không rung động những sáo đàn
Cũng không ngộp trước vạn ngàn điêu ngoa

28 tháng 5, 2016

VÈ BÁN THƠ


Xưa nay em vẫn làm thơ
Nhiều thì bán được hai tờ... một trăm
(tức 200.000VNĐ)
Bài thơ thai nghén cả năm
Viết như dứt ruột ra vằm nát tan
Vậy mà có chú
(được cấp) "trên" ban
Bán thơ con C
(cóc) nhiều ngàn đô la
Tìm ra thì mới hiểu là
Bởi vì chú í có cha "múa" quyền
Cho nên mỗi chữ mỗi tiền
Cứ in là lại đi liền với đô
(USD)
Mặc thơ đọc phải hứng xô
Mặc thơ đọc phải... phát rồ mới hay!


Nhà em chắp cả... bốn tay
Lạy như bổ củi các thày... lắm chiêu
(Vì tiền làm giả nói điêu
Vì tiền bất chấp mọi điều xấu xa...
)
 
- Trích "Tiền chỉ là phương tiện" của triệu phú thơ Nguyễn Huy Hoàng.

25 tháng 5, 2016

RU MÌNH

(Tặng một người buồn!)


Hồn tôi xin biệt xứ đây
Đến nơi nhiều gió, nhiều mây, nhiều rừng
Đến nơi thật ít tưng bừng
Đến nơi đâu cũng lưng chừng, dở dang

22 tháng 5, 2016

NGHÈO NHƯ PHÓ TỔNG THỐNG MỸ

(Ngưỡng mộ thôi, không phải thơ)



Con ông hôm nay sao rồi
Đã quyết cho con mổ não?
Xin ông đừng bán căn nhà
Ở đó quá nhiều kỉ niệm!

14 tháng 5, 2016

NHÀ TRANH VÁCH ĐẤT

Con nhớ lắm bố mẹ ạ!
Con nhớ căn nhà tranh vách đất hồi mẹ sinh con ra, nuôi con lớn lên bằng bắp ngô, củ sắn; thậm chí là bằng thanh tre mẹ rút vội từ bức vách xập xệ nhà mình, mỗi lần con mắc lỗi!

12 tháng 5, 2016

TỰA LƯNG VÀO GIÓ


Tựa lưng vào gió chông chênh
Thấy hình như nỗi gập ghềnh vơi đi
Tâm tư chẳng nhuốm màu gì
Trung trinh như tiếng từ quy giữa ngàn

3 tháng 5, 2016

CẢ ĐỜI CHĂM CHỈ XẾP HÀNG


"Cả đời cha bị lỡ tàu
Mà nào đi muộn đến sau đã đành…"
                                                           (Trương Hữu Thiêm)

Cả đời chăm chỉ xếp hàng
Vậy mà vẫn cứ
llàng nhân duyên
Hay vì phạm phải lời nguyền?
Hay vì kiếp phận truân chuyên, bạc bèo?

28 tháng 4, 2016

CHUYỆN... CHIM!

(Tặng các ông Du, Phàm, Bộ, Formosa và các ông quan chức Hà Tĩnh, Quảng Bình… khác!)


Chim chết là việc của chim
tôi đâu to nhất mà tìm đến tôi?

BIỂN KHÔNG KHÓC


Biển không khóc, vì chẳng còn gì để khóc
Lòng biển rỗng rồi, lòng biển hoang mang

25 tháng 4, 2016

THƠ TÌNH DANG DỞ… CỦA NÚI


Đêm nay trăng khuyết đôi vành
Anh mang nỗi nhớ mong manh về rừng
 Hai đầu đòn núi rưng rưng
Tiếng kèn neo giữa lưng chừng trời mây

23 tháng 4, 2016

ĐƠN CÔI


Mình như cọng cỏ đơn côi
Ai mà gàn dở thì chơi với mình
Bỏ xa thế thái nhân tình
Bỏ luôn luận điệu xập xình đẹp tươi!

19 tháng 4, 2016

GIẶC LỬA

(Tặng những "chiến binh" dập "giặc lửa" cứu hàng ngàn ha rừng nguyên sinh huyện Mường Ảng)


Dưới xuôi nhất thủy, nhì hỏa
Trên núi nhất hỏa, nhì giời
Lâu rồi rừng không gặp họa
Năm nay bỗng cháy tả tơi.

12 tháng 4, 2016

LẰN RANH EM!


Mình chia nhau một vần thơ
Em cầm nửa vỡ, nào ngờ gặp duyên
Anh mang một nửa truân chuyên
Đi tìm gốc gác lời nguyền di căn

7 tháng 4, 2016

CHÚNG MÌNH VỐN LÀ NHỮNG CHÀNG TRAI LẠ


Nhìn em chơi anh thấy mình hồi bé
Theo mẹ tìm măng, kiếm củi, leo đồi...
Chơi với lá hoa... và mơ về nhà trẻ
Ong đốt, kiến bu... tự dỗ nín mình thôi!

6 tháng 4, 2016

VỰC ĐỜI


Chênh vênh bên mép vực đời
Được phần thì ít, rụng rơi thì nhiều
Trăm năm trong cõi giáo điều
Giống như một thứ chăm chiều, chăm vâng

23 tháng 3, 2016

BÉ GÁI VÙNG CAO


Em như là giọt ban mai
Trong veo từ thuở sơ khai đất trời
Là cha trưng cất của đời
Là mẹ gạn lọc trong lời ông cha

21 tháng 3, 2016

ANH XIN LÀM BÓNG KƠ NIA


Anh xin làm bóng kơ nia
Cho cao nguyên
trốn khỏi tia nắng trời
Cho em gieo gió rối bời
Má đào len lén, gót lơi lả chiều