23 tháng 3, 2016

BÉ GÁI VÙNG CAO


Em như là giọt ban mai
Trong veo từ thuở sơ khai đất trời
Là cha trưng cất của đời
Là mẹ gạn lọc trong lời ông cha

21 tháng 3, 2016

ANH XIN LÀM BÓNG KƠ NIA


Anh xin làm bóng kơ nia
Cho cao nguyên
trốn khỏi tia nắng trời
Cho em gieo gió rối bời
Má đào len lén, gót lơi lả chiều

17 tháng 3, 2016

NGÔN ĐIỆU CAO NGUYÊN

(Mến tặng Pleiku!)


Tây Nguyên lộng gió đấy ư
Nắng chan nẻ nác ngay từ bình minh
Cây gieo vào giấc dặm sinh
Người ươm giữa
chốn thình lình thiên ương

8 tháng 3, 2016

THƠ VUI 8-3


Chúc chị em đẹp mãi
Cuộc sống chan tiếng cười
Hạnh phúc như (cho) vay lãi
Xinh tươi nở xinh tươi.

4 tháng 3, 2016

VỚI CHỢ TÌNH


P/S ảnh: Diễn vụng!

Anh say sưa vợ người ta
Bỏ tôi lạc giữa kẻ ra người vào
Chén này, uống với trăng sao
Chén kia, uống với chênh chao phận mình

29 tháng 2, 2016

BÓI PHÂY - BÚC


Muốn biết bạn hiền thì vào phây - búc
Lời đẹp, chữ hay, văn hoá... Đáng yêu!
Xen lẫn cả một rừng "phây" cục xúc
Văng mạng, bê tha, thất đức, đặt điều...

27 tháng 2, 2016

BAN NỞ RỒI...


"Ban nở rồi, lên Tây Bắc…" với anh
Câu thơ cũ nhắc như là điều ước
Ban năm nay, băng đóng cứng vào cành
Nụ ngấp nghé mãi mà không nở được.

24 tháng 2, 2016

VIẾT CHO SINH NHẬT CON GÁI TUỔI 18


Mai là con trưởng thành rồi
Đường đời hiểm họa đợi đôi chân mềm
Không vòng tay vỗ hằng đêm
Không câu che chắn ấm êm tứ bề

22 tháng 2, 2016

MỘT THOÁNG RIÊNG


Thế và, chợt một thoáng riêng
Trời nghiêng vào đất, đất nghiêng vào mùa
Nắng thì mê mải phân bua
Chiều gieo vào núi lá bùa hoàng hôn

15 tháng 2, 2016

DẶN MÌNH


Thôi nào đã nghỉ được chưa
tuổi này còn dãi dầm mưa gió gì
ông trời bắt tội phải đi
như là vó ngựa, nhiều khi mệt nhoài.

14 tháng 2, 2016

CHÙM ẢNH VALENTINE

(Chúc cho chúng ta mãi hạnh phúc bên người thân yêu!)

Thôi thì anh hoá đường bay
Tiễn em thêm một quãng ngày biệt li
Trái tim kẹt giữa ở, đi
Chọn đêm để nói chút gì, lại thôi...






13 tháng 2, 2016

MÙA XUÂN TÂY BẮC

Không khai bút thì khai máy
Tài năng cũng chỉ thế này
Bỏ qua thật là áy náy
Bấm bừa mấy tấm ăn may!






10 tháng 2, 2016

ĐỘC HÀNH MÙA XUÂN



Hiếm khi thanh thản lạ thường
Hình như tuổi tác đã thương lấy mình
Đón xuân trên đỉnh bình minh
Lặng ngồi giữa chốn anh linh đất trời

7 tháng 2, 2016

CHÚC MỪNG NĂM MỚI 2016


Một năm tất bật lắm rồi
Giờ là lúc để mình ngồi chúc nhau
Chúc cho (cô) chú, bác... sống lâu
Thanh tao giữa chốn nhiệm mầu nhân gian
Chúc anh, chúc chị bình an
Giầu sang, thăng tiến trước ngàn cuộc chơi
Chúc bạn bè được thảnh thơi
Quanh năm gặt hái lộc trời đầy tay
Chúc em, chúc cháu... thật may
Học tài, làm giỏi, nói hay như... đài
Vun cho cuộc sống lâu dài
Xây cho tổ ấm, tương lai rạng ngời...

Chắp tay cầu Phật, lạy Giời
Ban hạnh phúc xuống
cho người làng văn!


LÁ BỒI HỒI


Tìm em gữa chốn cỏ hoa
Vượt thêm chín ải nữa là đến nơi
Quê em lơ lửng giữa trời
Gia tài lồng lộng muôn đời gió reo

UỐNG GIỌT LONG LANH


Ngồi chờ tháng Giêng mở cửa
để ta cưới "cặp môi gần"
tim như có người nhóm lửa
ấm hừng sang cả mùa xuân.

VỚI MÌNH


Mình còn đủ sức đợi không
Khi mà chín nhớ mười trông tắt dần
Hoa ban đã hé tần ngần
Rừng buông từng chiếc phân vân xuống đồi

XIN ĐỜI CHO KHÉP CHẶT MÔI


Biết mà chỉ thế này thôi
Thì anh phó mặc cho đời lẻ loi
Trăm năm thiếu vị mặn mòi
Chẳng bằng một phút vạch vòi thôi ư?

28 tháng 1, 2016

ĐI VỀ PHÍA XÔNG XÊNH


Thôi, tìm về phía trong veo
Nghe chim và ngắm suối reo nồng nàn
Cho lòng đoạn tuyệt khô khan
Giống như chiếc lá giữa ngàn chao nghiêng

12 tháng 1, 2016

NHÀ QUÊ SANG TRỌNG


Thì em cứ mộc mạc đi
Quần nâu, áo gụ cớ gì không sang
Tóc dài đen, búi gọn gàng
Luôn mồm vâng dạ, nhẹ nhàng gót sen

3 tháng 1, 2016

CÔNG DÂN PHÁT SINH

(Thân tặng A Số Một)


Anh như của nợ đời
Sống không bằng thứ dở hơi dở hồn
Thế nên cho đến khi chôn
Nằm sâu dưới mộ mới khôn, mới tài

30 tháng 12, 2015

BỖNG THÈM MỘT CHỖ NGỒI LÊ


Đời như vó ngựa dập dồn
Phi đâu thì cũng chân chồn, gối long
Sống trong thời buổi ăn đong
Tìm nào ra chốn thong dong mà về

27 tháng 12, 2015

MÙA MEN SAY

 
Rượu này mẹ ủ ba năm
Bên trong chứa tuổi trăng rằm của em
Thì anh cứ uống thử xem
Em là cô bé lọ lem của rừng

20 tháng 12, 2015

THỦY TRIỀU CON TIM


Bao giờ triều rút hở mình
Để anh đón đợt tái sinh cuộc đời
Đêm nay lực hấp dẫn rơi
Vầng trăng lạc ánh lả lơi ngang rừng

19 tháng 12, 2015

THĂM THẲM MƯỜNG THÒ

         
         Một thời, nói đến Mường Nhé (Điện Biên), là nói đến sự hãi hùng tột bậc của một vùng đất, gần như biệt lập với thế giới bên ngoài. Chẳng biết có ai đó vì “yêu mến” sự kinh hoàng của Mường Nhé mà dựng chuyện, có cán bộ đi công tác vùng 4 xã Mường Nhé rồi chẳng bao giờ thấy về. Hoặc là hổ vồ, hoặc là lũ cuốn, hoặc là do kinh hãi quá mà đi luôn… Nói gì ngày ấy, ngay cả bây giờ thì Mường Nhé vẫn xa xăm mù tắp, bí hiểm và rùng rợn.
Mường Nhé theo tiếng Xạ Phang là Mường Thò hay Mường Đưa. Mà thực tế cũng đúng thế, từ Mường Tè lớn, thò ra vùng đất Mường Nhé như thách thức thời gian, thách thức vũ trụ, và thách thức cả lòng can đảm của con người. Sau chia tách, người nào đó vui miệng đặt cho Mường Nhé một cái tên khác nữa, cũng không có trong hệ thống các cấp văn bản hành chính pháp qui như hai cái tên nêu trên, đó là Mường Thêm (nghĩa là vùng đất thành lập thêm)…  

18 tháng 12, 2015

BUỒN NÀY XIN CHỈ RIÊNG ANH


Buồn này xin chỉ riêng anh!
Chúng mình vui với lá cành đi em
Kìa em nhìn kỹ mà xem
Cỏ hoa đang cướp dâu đem về nhà

12 tháng 12, 2015

TẶNG MÌNH


Ừ thì chẳng chốn dung thân
Đến ba thước dưới cõi trần cũng không
Lòng như lau trắng trổ bông
Núi đồi giống kẻ lên đồng tiễn đưa

15 tháng 11, 2015

GIẾNG LÀNG


Giếng làng cỏ mọc lụt bờ
Lâu không thau nước, trăng thờ thẫn trăng
Tơ lòng vương trắng như băng
Cách li sương với vầng giăng giữa làng

1 tháng 11, 2015

MA VÉO


Ai vừa nỡ véo vào đêm
Gió xanh thon thót, giấc mềm nôn nao
Nằm nghe lá rắc lao xao
Lòng như cầm cố chiêm bao cuộc đời

27 tháng 10, 2015

CON LÀ CON THÔI


Mai con lớn thêm một tuổi
Nghĩa là vai rộng, sức dài
Nghĩa là bố bớt một tuổi
Trí mòn, sức vóc tàn phai.

25 tháng 10, 2015

CHẮP TAY EM CÓ MẤY LỜI

(Không phải thơ!)


Vốn em phọt phẹt, vụng về
Dốt chơi cờ bạc, lô đề, web game…
Rượu chè đàn đúm thâu đêm
Em càng dở ẹt, lại thêm ngố tàu

19 tháng 10, 2015

ANH VẪN LUÔN...

Thay lời chúc đẹp nhất đến những chủ nhân ngày 20.10!
------------------------------------------------------



Anh vẫn luôn rất sợ
Mỗi khi trời quá xanh
Là nhân đôi nỗi nhớ
Nhớ hoá thành mong manh.

18 tháng 10, 2015

GỌI ANH


Người ta bảo phải lên đồng
Người ta lại bảo em không tâm thành
Cho nên chẳng gặp được anh
Cho nên mấy chục năm đành đơn phương

15 tháng 10, 2015

VIẾT CHO TUỔI 44


Bốn tư rồi, có còn trẻ nữa không?
Cái tuổi lửng lơ trong bầu lơ lửng
Người gọi chú nhiều, chẳng mấy gọi anh
Mà nếu có cũng do mình… tự dửng!

11 tháng 10, 2015

VẪN DẤN CHÂN XƯA

(Viết cho ngày giỗ đầu Cha)


Núi vẫn một màu xanh ấy
Nếp nhà, vẫn dấu chân xưa
Giàn trầu cuối vườn vẫn vậy
Thau đồng vẫn mấy giọt mưa…

8 tháng 10, 2015

VỚI CỎ


Mang gen cây cỏ trong người
Cho nên cứ phải xanh tươi bốn mùa
Núm nhau vùi vội trong mưa
Bây giờ vẫn thấy như vừa cắt xong

5 tháng 10, 2015

HƯƠNG VỊ CỦA TRỜI DƯỚI CHÂN ĐÈO TẰNG QUÁI

 

       Cứ vào độ tháng 9 tháng 10 và tháng 2 tháng 4 hằng năm, chỉ trong một ngày, trời Tây Bắc đều hiển hiện rõ rệt ba mùa. Đêm là mùa đông, sáng và chiều là mùa thu, còn ban ngày thì lại là mùa hạ. Cái thứ thời tiết “đặc sản” ấy chỉ riêng Tây Bắc, và riêng cho vùng đất “dưới chân núi vách thưng trời”. Biên độ chênh lệch nhiệt độ giữa ngày và đêm có khi lên đến hơn 200.