29 tháng 12, 2016

TÌNH NGƯỜI MÔNG


Mỗi lần ngồi nhớ bạn Mông
Hồn treo đỉnh núi, chân lồng vào chân
Cứ như trên cõi biệt trần
Đường lên giống tiếng khất lần xa xa…

22 tháng 12, 2016

KHÙ KHỜ BUÔN CÁI KHU KHỜ


Khù khờ buôn cái khù khờ
Xẩm
sờ bán cái xẩm s nuôi con
Kiếp này bới nhặt héo hon
Giờ đem gom cái mỏi mòn bán đi

NĂM NAY MÌNH CHÀO CỘT MỐC

(vài lời tự an ủi cho ngày 22.12 - không phải thơ!)



Cả nhà mình là bộ đội
Bố, mẹ và bốn anh em
Năm nào cũng chúc lực lượng
Chưa bao giờ chúc nhà mình!

18 tháng 12, 2016

KIẾP PHẬN THẾ THÔI


Ngày xưa mẹ bảo thế này
Rồi mày cũng chỉ cái cày con trâu
Dạ, vâng... rồi lúc đón dâu
Họ hàng phán số ruồi bâu, nhặng dòm

16 tháng 12, 2016

VỀ MIỀN SƠN NỮ


Mùa này lau trắng rưng rưng
Chiều ươm gió chín lên từng vết chân
Chìm trong mười hướng phân vân
Áo khăn lúng liếng, bần thần ở đi

20 tháng 11, 2016

20 NĂM NGHĨA VỢ CHỒNG

(Tặng mẹ các con anh!) 

Biết là nói mấy cũng thừa
Bao năm nghĩa vợ
như vừa bén nhau
Từ hồi thắm thuốc nồng cau

12 tháng 11, 2016

NỢ CƯỚI



Từ ngày về ở với nhau
Trầu trăm mùa lá, thay cau mấy hàng
Mà nào đâu phải trái ngang

3 tháng 11, 2016

NGUYỄN ĐỨC LỢI SAU GẦN 20 NĂM "GIEO HẠT"


Chừng gần hai chục năm lại đây, trên văn đàn Điện Biên nói riêng và cả nước nói chung, cái tên tác giả Nguyễn Đức Lợi xuất hiện mỗi ngày một nhiều và đi cùng với đó là sự chú ý của bạn đọc cũng dần tăng lên. Đấy là một Nguyễn Đức Lợi với những bài thơ, một Nguyễn Đức Lợi với những bài báo và trên hết là một Nguyễn Đức Lợi với những bút ký - truyện ngắn sinh động, góc cạnh, tỉ mỉ và giàu sức hấp dẫn...  

28 tháng 10, 2016

23 tháng 10, 2016

BUÔN CÁI GIẢ VỜ!


Hơn hai tháng nằm một chỗ
Cuồng chân, cuồng cả tâm tư
Tai nghe chuyện đời lỗ mỗ
Thôi thì, mười mấy… cũng ừ!

18 tháng 10, 2016

TAM ĐẢO CHIỀU NAY


Thu nên Tam Đảo thững thờ
Sương mang mang, gió hững hờ vị đông
Chim chiều về có kịp không

16 tháng 9, 2016

CHỈ CẦN EM THẾ NÀY THÔI...


Chỉ cần em thế này thôi
Chứ cần nào thứ miệng môi ngọt lừ
Lúc buồn cho chí khi hư
Mong em roi vọt nhau từ bên trong

12 tháng 9, 2016

NGÀY ĐẦU CON ĐI HỌC


Nhà mình ở xa trên núi
Cách trường cả nửa ngày đường
Ngày đầu tiên con đi học
Bố cho mình nghỉ buổi nương.

11 tháng 9, 2016

NGƯỜI BUÔN GIÓ...


Tôi đang buôn gió đây ư
Bởi nên mới trúng khật khừ thu đông
Đã không vàng cũng chẳng đồng
Thì buôn hóng hớt cho dông với dài

10 tháng 9, 2016

NẾU EM...


Nếu em là một người dưng
Thì đêm đâu phải ngập ngừng mỗi đêm
Ngày đâu nên nỗi dài thêm
Tháng năm cũng sẽ êm đềm như mơ

8 tháng 9, 2016

ĐƯỜNG CHỮ

(Mến tặng các thầy cô giáo cắm bản!)



Em đừng nói là em đầu hàng nhé
Dẫu biết rằng xe tự đổ đằng xe
Hãy nghĩ đến trò cho lòng vơi nhẹ
Và bước chân vào những chỗ bùn se!

7 tháng 9, 2016

XIN LÀM MỘT GIẤC CHIÊM BAO


Xin làm một giấc chiêm bao
Muốn mơ vô lối chừng nào thì mơ
Cho mình mặc sức ngáo ngơ
Đêm đen đồng loã ỡm ờ đúng sai

4 tháng 9, 2016

THƯƠNG TIẾC TIỄN ĐƯA NGHỆ SĨ HÁN VĂN TÌNH!


Anh Quềnh mình ngưỡng mộ
Lên một chuyến tàu xa
Bỏ sau lưng thành phố
Đến miền rợp cỏ hoa!

HÌNH NHƯ THU...


Đã nghe lào xào trong gió
Hơi nước lan ra ngọt lừ
Đã nghe trong lòng sương nhỏ
Khuya về mơn trớn tâm tư.

22 tháng 8, 2016

DẶN CON (*)


       
Thiên hạ chửi có khi con lại ngấm
Bố nói ra gì, con cũng thấy thừa
Nhưng con ạ, phải sống lâu mới thấm
Những thứ thừa bố vấp phải ngày xưa!

21 tháng 8, 2016

BÃO LÒNG


Anh thề sẽ nổi bão lòng
Nếu như em ngã vào vòng nguyệt anh
Cho dù ngoài ấy ít lành
Cho dù cỏ lá kém xanh chính mùa

16 tháng 8, 2016

MẸ ƠI CÓ THẤY GÌ KHÔNG?


Mẹ ơi có thấy gì không
Cơm niêu, nước lã, trầu không, hoa, đèn…?
Mà con thì vẫn chưa quen
Mùa Vu Lan đến buồn chen chúc buồn

14 tháng 8, 2016

VỀ LÀM CỎ RỐI


Về làm con rối ngày xưa
Lặng nghe sương rắc lưa thưa vệt mòn
Lối đời lạc giữa chon von
Dẫm lên từng vạt héo hon bóng mình

5 tháng 8, 2016

TỰ BẠCH CỦA CUỘC SỐNG



        Lúc trong ta tràn căng mọi loại nhiên liệu của cuộc sống, ta hừng hực đón nhận tất thảy, từ chuyện vui đến chuyện buồn, từ an nhiên đến thảm khốc…
Khi ta bỗng dưng không tiêu hóa được bất kỳ một dạng nhiên liệu cuộc sống nào, ta sẽ mặc nhiên đào thải, mặc nhiên đầu hàng tất cả; thậm chí cả sự vui vẻ, sự sung sướng và hạnh phúc!

3 tháng 8, 2016

CON CHÓ CHƯA SỦA

(Về Formosa)

 
        Có một mẩu chuyện rất hay là, vị tiến sĩ nọ, mỗi đêm đều bị một con chó hoang quấy rầy. Con chó láu cá này cứ nhè lúc tĩnh mịch nhất mà tiến sĩ lại cần tập trung nhất để tru lên, đến nỗi, muốn được làm việc, tiến sĩ phải mang thức ăn cho nó. Và thật hiệu quả, con chó đã im lặng. Nhưng con chó tinh quái ấy chỉ im khi đã được ăn, đến đêm sau, nó lại đến nhà tiến sĩ tru lên ai thống.

31 tháng 7, 2016

TRỐNG MỘT CHỖ NGỒI


Giờ thì trống một chỗ ngồi
Biết rằng là thế, nhưng thôi, ích gì
Trăm năm trong cõi… đổ đi
Chữ nào bằng chữ một khi cạn lòng

26 tháng 7, 2016

THẾ THÔI NHÉ!



Hãy sống trọn vẹn cho mình thôi, muộn rồi!
Sống hết mình cho các con nữa, chờ bố nhé!

Sơn Viên, 0h.15 ngày 26.07.2016


23 tháng 7, 2016

"PHÂY" CÒN ĐÂY, NGƯỜI CŨ ĐÂU RỒI?

(Tặng bạn "phây" đã mất)

 

Bạn ấy mất đã lâu rồi
Nay "phây" báo: Mừng sinh nhật!
Tưởng là người mất thì thôi
Kì tình, anh "phây" này thật...

21 tháng 7, 2016

VỚI MẸ, NGÀY NÀO CŨNG LÀ 27/7


Mẹ già chia vụn nồi cơm
Phần tiên, phần tổ, phần đơm cho Thầy
Con trai, con gái... bát đầy
Phần dành cho Mẹ hao gầy từng năm
Mẹ ngồi dõi mắt xa xăm
Tin "Tìm đồng đội" mỗi năm một buồn

20 tháng 7, 2016

THÌ VỀ VỚI NHỮNG CHỨA CHAN


Thì về với ngổn ngang mây
Dưới vui với suối, trên ngây ngất rừng
Sáng ra uống giọt trời chưng
Trưa ăn mầm đá, chiều bưng bát chiều

15 tháng 7, 2016

KHI HÀ NỘI KHÔNG MÙA


Khi Hà Nội chẳng là mùa gì cả
Chỉ dòng người trôi về phía bon chen
Hàng cổ thụ không trở mình thay lá
Phố cũng chẳng mưa cho tà áo ướt mèm.

10 tháng 7, 2016

DẶN LÒNG!


Thế rồi em có vui không
Hay là vẫn cứ ra trông vào chờ
Một làn gió cũng ngẩn ngơ
Đêm đêm niệm khúc vu vơ đầy lòng?

6 tháng 7, 2016

KHÁI NIỆM MÌNH


Đời như là hạt mưa sa
Cứ lang thang, cứ la cà, bạ thân
Nhiều khi lòng cũng tần ngần
Nhưng rồi chẳng chút phân vân, muộn sầu
Như là đôi cánh bồ câu
Bay vùng bay vẫy, lâu lâu mới về

2 tháng 7, 2016

VIẾT CHO NGÀY CON THI ĐẠI HỌC



Giá mà bố đi thi
Còn con ngồi đợi, có khi... bớt già
Bỗng dưng nhớ chuyện hôm qua
Con còn tập vỡ tiếng gà, tiếng ngan
Giờ ngồi đợi tiếng trống tan
Lòng như thắt khúc, chứa chan tứ bề