27 tháng 10, 2015

CON LÀ CON THÔI


Mai con lớn thêm một tuổi
Nghĩa là vai rộng, sức dài
Nghĩa là bố bớt một tuổi
Trí mòn, sức vóc tàn phai.

25 tháng 10, 2015

CHẮP TAY EM CÓ MẤY LỜI

(Không phải thơ!)


Vốn em phọt phẹt, vụng về
Dốt chơi cờ bạc, lô đề, web game…
Rượu chè đàn đúm thâu đêm
Em càng dở ẹt, lại thêm ngố tàu

19 tháng 10, 2015

ANH VẪN LUÔN...

Thay lời chúc đẹp nhất đến những chủ nhân ngày 20.10!
------------------------------------------------------



Anh vẫn luôn rất sợ
Mỗi khi trời quá xanh
Là nhân đôi nỗi nhớ
Nhớ hoá thành mong manh.

18 tháng 10, 2015

GỌI ANH


Người ta bảo phải lên đồng
Người ta lại bảo em không tâm thành
Cho nên chẳng gặp được anh
Cho nên mấy chục năm đành đơn phương

15 tháng 10, 2015

VIẾT CHO TUỔI 44


Bốn tư rồi, có còn trẻ nữa không?
Cái tuổi lửng lơ trong bầu lơ lửng
Người gọi chú nhiều, chẳng mấy gọi anh
Mà nếu có cũng do mình… tự dửng!

11 tháng 10, 2015

VẪN DẤN CHÂN XƯA

(Viết cho ngày giỗ đầu Cha)


Núi vẫn một màu xanh ấy
Nếp nhà, vẫn dấu chân xưa
Giàn trầu cuối vườn vẫn vậy
Thau đồng vẫn mấy giọt mưa…

8 tháng 10, 2015

VỚI CỎ


Mang gen cây cỏ trong người
Cho nên cứ phải xanh tươi bốn mùa
Núm nhau vùi vội trong mưa
Bây giờ vẫn thấy như vừa cắt xong

5 tháng 10, 2015

HƯƠNG VỊ CỦA TRỜI DƯỚI CHÂN ĐÈO TẰNG QUÁI

 

       Cứ vào độ tháng 9 tháng 10 và tháng 2 tháng 4 hằng năm, chỉ trong một ngày, trời Tây Bắc đều hiển hiện rõ rệt ba mùa. Đêm là mùa đông, sáng và chiều là mùa thu, còn ban ngày thì lại là mùa hạ. Cái thứ thời tiết “đặc sản” ấy chỉ riêng Tây Bắc, và riêng cho vùng đất “dưới chân núi vách thưng trời”. Biên độ chênh lệch nhiệt độ giữa ngày và đêm có khi lên đến hơn 200.       

2 tháng 10, 2015

NHỚ NGHỀ... LÊU TÊU


Lâu rồi không làm báo
Bỏ qua nhiều tréo ngoe
Lắm người gặp mình bảo
Hình như bút chú… què?

30 tháng 9, 2015

THƠ LÀM Ở ĐỘ CAO 10.000 MÉT


Thôi thì mặc kệ tháng dài
Vi vu một chuyến ra ngoài không trung
Ngồi lên vạn sự chập chùng
Cưỡi trên vô số bập bùng gió mây

26 tháng 9, 2015

NGỦ GIỮA LỜI RU


Em đi về phía mặt trời
Bỏ anh ở lại với lời ru xưa
Nghe mùa kể chuyện nắng mưa
Say trong câu ví nhặt thưa hội phường

5 tháng 9, 2015

NGỦ NGOAN NHÉ AYLAN


Hôm qua còn hát véo von
Hôm nay em đã “ngủ ngon” thế này!
Hãy quên đi mọi đắng cay
Thảnh thơi tung cánh mà bay về trời

2 tháng 9, 2015

BÉ GÁI ĐÀO VÀNG Ở SUỐI NẬM CÔ

(Xin gửi tặng tất cả các bậc cha mẹ trên trái đất này!)


Mẹ cha nào khiến em đâu
Mà em đào đãi nhiệm mầu ở đây?

26 tháng 8, 2015

VU LAN CỦA MẸ


Giàn trầu xanh đến nôn nao
Lâu rồi chẳng dám đụng vào, Mẹ ơi!
Lá trầu như thể mắt người
Nhìn nhà nhìn cửa… rồi cười rồi reo

17 tháng 8, 2015

CÔ HỒN

(Mến tặng... mình!)



Hôm nay mở “Quỷ môn quan”
Mình như một thứ… “Quỷ ngoan” nhập trần
Đi tìm gạo, cháo… phúc ân
Giữa dòng đời vốn bất thân, bất tường

12 tháng 8, 2015

ĐỪNG ĐI ĐÂU CẢ, ĐỢI CÔ!

(Mến tặng các cô giáo mầm non Nậm Pồ!)


Ảnh: VTV24

Đợi cô mấy bữa nữa thôi
Lũ chồng lên lũ…, thì rồi cũng qua
Bé ngoan, hãy cứ ở nhà
Đừng ra chân ruộng, đừng ra bìa rừng…

9 tháng 8, 2015

BÁC HỒ VÀ PHONG THỦY




Phong thuỷ dạy, đừng kinh động đến Bác
Để Người yên, con cháu mới được yên
Chẳng hiểu dựng tượng Người vô tội vạ
Lấy tiền đâu lo nghèo đói trăm miền?

29 tháng 7, 2015

13 tháng 7, 2015

LẠC!




Ta như lạc ở cõi trần
Loanh quanh với đống nợ nần nhân gian
Người cho vay chút bình an
Người cho vay một tiếng đàn ghi-ta

6 tháng 7, 2015

ẤN TƯỢNG THAI LAND






I. Con người và văn hóa công cộng

- Anh U đôm sặk - HDV - là người con lai Thái Việt cho biết người Thái Lan rất hiền và dễ thương. Chẳng bao giờ thấy họ cãi nhau ngoài đường. Chẳng bao giờ thấy họ ăn cắp. Người Thái Lan có thể ăn cướp, nhưng là cướp nhà băng, cướp tiệm vàng chứ không móc túi, giật đồ. Người Thái Lan có thể lừa đảo, nhưng là lừa đảo… Nhà nước; hoặc một vài trường hợp “thổ dân” tại các khu du lịch, lừa người nước ngoài bằng cách sập sí sập ngầu giữa tiền bạt (bath) và đô la nhưng là vô cũng hãn hữu.

23 tháng 6, 2015

CHÒNG CHÀNH MIỀN EM



Còn gì chất cả lên đây
Em gùi luôn khoảng trời đầy mắt anh
Giữa miền nắng đổ màu xanh
Chiều như rộng đến chòng chành bàn chân

21 tháng 5, 2015

MÍ-NHỦA GÁI NGỦ TRÊN LƯNG NÚI


Cứ như hạt giống của rừng
Lớn lăn lớn lóc qua từng mùa nương
Ngủ ngoan như cỏ ven đường
Mặc cho mưa nắng mười phương vũ vần

17 tháng 5, 2015

MỞ HỒN RA PHÍA MUÔN MẦU VI VU


Thèm về một khoảng bình yên
Cuối nơi trời đất tịnh thiền ngàn năm
Thèm về với tuổi mười lăm
Hồn nhiên cắp giấc mơ rằm rảo chơi

14 tháng 5, 2015

VĂN NHIỄM BỆNH


Nhà văn bán thuốc thú y
Câu văn nhiễm bệnh, li bì suốt đêm
Phác đồ truyền cắt sốt, tiêm…
Trang văn vẫn rũ trước thềm sương buông

10 tháng 5, 2015

NGỌN ROI CỦA MẸ


Ngọn roi mẹ vút ngày xưa
Mà sao con thấy như vừa đau xong
Giữa đời thon thót đục trong
Tìm đâu lại được tấm lòng mẹ con

9 tháng 5, 2015

MUỐN LÃI THÌ NUÔI... LỖ!


       Làm nghề viết văn mà rồi đến một ngày cũng phải trả lời câu hỏi: Trồng cây gì, nuôi con gì?
        Bố mình trước và sau khi tham gia kháng chiến chống Pháp, đã từng nuôi con và trồng cây. Ông bảo, ông nuôi rất nhiều con: chó khôn nhưng lưu manh, giữ nhà là cốt để được ăn ngon. Mèo thì vừa lười vừa ỉa bẩn. Gà và cá hay phản bội, trắng tay lúc nào không biết. Lợn là trung thành với bữa cơm của cả nhà nhất. Tuy nhiên, đấy là nói về hệ ý thức chủ tớ, chứ còn giá trị thặng dư, xin khiếu. Cái gì chứ cái giống trồng và nuôi, không có thì thiếu, có thành thừa, hoạc bị gièm cho kì thừa, thế là toi mẹ nó con gà rù rồi...

PHẪU THUẬT TÂM HỒN


Từ rày đoạn tuyệt bon chen
Lên rừng sống phận nhỏ nhen nỗi mình
Đọa đày hình dạng thất kinh
Tóc dài, râu rậm... hôi rình chim muông

3 tháng 5, 2015

NGOÀI BỐN MƯƠI RỒI, EM CƯỚI ANH ĐI


Con anh đứa lớn mười lăm
Đứa sau mười bốn, ngoan chăm hơn người
Anh giờ cũng ngoại bốn mươi
Cưới đi không nhỡ sinh lười, lại thôi

3 tháng 4, 2015

BÀI HÁT HẾT RỒI, BÀI HÁT LẠI BẮT ĐẦU...


Rồi anh sẽ đưa em lên Mường Lói
Nơi “đầu nguồn biên giới” của Điện Biên
Chiều mùa này cứ như đang vẫy gọi
Ngây ngất thoảng ra sau mỗi mái hiên.

23 tháng 3, 2015

SẼ KHÔNG CÒN MÙA THU HÀ NỘI


Chỉ mùa thu mới khiến Hà Nội đẹp
Khách lãng du còn thấy đẹp hơn lên
Đã có một Thủ đô trong chất thép
Có một Thăng Long ở trên mọi cửa trên…

8 tháng 3, 2015

VỤNG!



Chẳng biết nói gì, vì anh rất vụng
Thôi thì đành nhờ cả vào hoa
Hoa sẽ vỗ về thay người vô dụng
Hoa đắp bù cho tất thảy qua loa.

19 tháng 2, 2015

VÈ CHÚC TẾT


Năm nay hơn hẳn năm qua
Bạn bè bờ-lốc kẻ ra, người vào
Chúc cô công tác: lương cao!
Chúc dì chạy chợ: dồi dào tiền tiêu!
Chúc ti vi bớt giáo điều!
Thí sinh hoa hậu mĩ miều hơn xưa!
Chúc em giảm nói lời thừa!
Chúc anh ngày một... cày bừa giỏi giang!